<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Ourways &#187; cave</title>
	<atom:link href="http://ourways.net/tag/cave/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://ourways.net</link>
	<description>Mở lối đi riêng</description>
	<lastBuildDate>Thu, 29 Jul 2010 15:34:56 +0000</lastBuildDate>
	<generator>http://wordpress.org/?v=2.9</generator>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
			<item>
		<title>Sếp dẫn vào &#8220;chơi gái&#8221;</title>
		<link>http://ourways.net/2010/07/sep-dan-vao-choi-gai/</link>
		<comments>http://ourways.net/2010/07/sep-dan-vao-choi-gai/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 29 Jul 2010 09:19:14 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Đời sống]]></category>
		<category><![CDATA[cave]]></category>
		<category><![CDATA[chơi gái]]></category>
		<category><![CDATA[công sở]]></category>
		<category><![CDATA[nhà hàng]]></category>
		<category><![CDATA[sếp]]></category>
		<category><![CDATA[văn phòng]]></category>
		<category><![CDATA[đồng nghiệp]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ourways.net/?p=8205</guid>
		<description><![CDATA[
Từ trước tới giờ Hùng có tiếng là một anh  chàng ngoan ngoãn hiền lành, tử tế và nghiêm túc. Trong mắt đồng nghiệp  lúc nào anh cũng là một chàng trai lịch lãm, đứng đắn và rất được lòng  quần chúng. Dù kè kè bên sếp, được sếp yêu mến nhưng [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div id="VietAd">
<p style="text-align: justify;"><strong>Từ trước tới giờ Hùng có tiếng là một anh  chàng ngoan ngoãn hiền lành, tử tế và nghiêm túc. Trong mắt đồng nghiệp  lúc nào anh cũng là một chàng trai lịch lãm, đứng đắn và rất được lòng  quần chúng. Dù kè kè bên sếp, được sếp yêu mến nhưng chưa khi nào anh tỏ  ra hách dịch hay lên giọng với mọi người thậm chí Hùng còn rất gần gũi  các anh chị em trong cùng văn phòng. Vì thế mà ai cũng nể anh.</strong></p>
<p style="text-align: center;"><img onclick="return  openNewImage(this, '')" src="http://docbao.vn/NewsMedia/assets/Nam2008/image_20100729/sep.jpg" border="0" alt="" /><br />
Hùng từng được coi là một  chàng trai lịch lãm, đứng đắn, luôn thờ ơ trước mọi cám dỗ. (Ảnh minh  họa)</p>
<p><strong>Từ việc  tiếp khách&#8230;</strong></p>
<p>Muốn cân nhắc Hùng lên vị trí trưởng phòng kinh doanh nên lần  nào đi đâu sếp cũng đưa Hùng đi cùng. Không phải vì sếp thiên vị gì anh  mà sếp nhận ra ở con người Hùng có khi chất nam nhi, có tướng mạo một  thương gia, biết làm ăn kinh tế. Hơn nữa, tướng mạo của Hùng cùng với  tài ăn nói khéo léo, mồm mép của anh ăn đứt bất kì một nhân viên nào  trong công ty. Chỉ thế thôi đã đủ không có lý do nào để sếp từ chối  Hùng.</p>
<p>Hùng là đại diện của những nhân viên ưu tú và là bộ mặt  của công ty. Đi cùng anh sếp cũng cảm thấy được an toàn vì có những khi  tiếp rượu khách hàng Hùng còn đỡ thay sếp. Nhờ tài ăn nói dễ nghe nên  Hùng đã “chăn” được kha khá khách xịn. Cùng vì thế mà anh được sếp đánh  giá rất cao.</p>
<p>Sau một thời gian dài sát cánh bên Hùng, thấy được  năng lực làm việc của Hùng, sếp đã không  ngần ngại cho anh tiếp cận  thêm khách hàng. Những đối tác làm ăn lớn của công ty cũng được tiết lộ  với Hùng. Và càng đi nhiều thì Hùng càng biết nhiều, học hỏi được nhiều.  Hùng dần nắm bắt được các quy trình làm việc của công ty, hình thức  kinh doanh và cách lôi kéo đối tác. Anh lên chức vùn vụt. Không phải là  trường phòng mà anh đã trở thành giám đốc kinh doanh.</p>
<div style="text-align: center;"><img onclick="return  openNewImage(this, '')" src="http://docbao.vn/NewsMedia/assets/Nam2008/image_20100729/sep1.jpg" border="0" alt="" /><br />
Hùng đã quên người vợ  từng sát cánh cùng anh trong những tháng ngày khó khăn nhất.<br />
(Ảnh minh họa)</div>
<p>Trông Hùng lịch lãm hẳn. Anh có xe, có nhà lầu, có nhiều con gái  đẹp vây quanh nhưng tiếc rằng Hùng đã có vợ trước đó. Vợ anh là người  luôn sát cánh cùng anh những tháng ngày khó khăn nhất và phải nhờ cô ấy  rất nhiều anh mới có được ngày hôm nay.</p>
<p>Các nhà hàng sang trọng,  quán hàng thượng lưu, Hùng đều đã ghé qua hết.</p>
<p><strong>…Đến &#8220;chơi&#8221; gái</strong></p>
<p>Ngỡ tưởng từ ngày được  thăng chức không thú vui gì là Hùng không biết, không nhà hàng khách sạn  sang trọng nào là Hùng không qua nhưng…</p>
<p>Sếp, khách hàng và Hùng  vào trong bar. Nhìn vẻ lộng lẫy của nó đúng là khiến Hùng choáng ngợp.  Một anh chàng mới “chân ướt chân ráo” vào nghề chưa hề biết đến những  chỗ ồn ã như vậy. Họ say sưa trong cơn vui, men say. Và đến khi rượu đã  ngấm, họ cùng nhau đến khách sạn. Ở đó có phòng Vip, dành riêng cho  những “tay chơi” và đương nhiên là có các cô chân dài phục vụ các anh từ  A đến Z rất nhiệt tình.</p>
<p>…Và đó là lần đầu tiên của Hùng từ khi  anh có vợ. Hùng vốn là một anh chàng chỉ biết đến vợ. “Chơi” là thế  nhưng hàng tháng có tiền Hùng đều đưa cho vợ đều đặn. Anh ít khi bỏ cơm  nhà và qua đêm. Nhưng lần này thì khác, anh cũng chẳng gọi điện cho vợ  vì anh đã ngấm men. Anh cũng chẳng báo với vợ một tiếng rằng anh không  ăn cơm nhà. Vợ anh có lẽ cũng đang ngồi đợi chồng.</p>
<p>Đêm qua Hùng  đã qua đêm tại khách sạn ấy. Hùng cũng không biết cô gái nằm bên cạnh  anh là ai, chỉ thấy một cảm giác rất thoải mái và êm đềm. Đó là một cảm  giác rất lạ, mơn man trên cơ thể, khác hẳn với cảm giác có được khi anh  bên vợ. Anh thấy cơ thể mình mềm nhũn, thấy lâng lâng khó tả. Chưa bao  giờ anh thấy thích thú như thế.</p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" onclick="return openNewImage(this, '')" src="http://docbao.vn/NewsMedia/assets/Nam2008/image_20100729/sep2.jpg" border="0" alt="" /><br />
Anh đã bắt đầu quen với  những thú vui tầm thường ấy mà bỏ quên vợ con. (Ảnh minh họa)</p>
<div>Không phải bản thân Hùng muốn thế mà vì hoàn cảnh  đưa đẩy anh. Nhưng một lần làm được thì sẽ có những lần sau. Hùng bắt  đầu thấy nhớ cảm giác được chiều chuộng ấy, cảm giác mà vợ anh không bao  giờ làm được. Anh bắt đầu nhận thấy ngoài vợ ra, còn có nhiều người hấp  dẫn hơn nhiều. Nhiều lần anh đi cùng sếp, rồi khách hàng. Nhưng lần này  thì không, anh đi một mình…</p>
<p>Anh đã bắt đầu quen với những thú  vui tầm thường ấy mà bỏ quên vợ con. Anh không còn là chàng trai lịch  lãm, hiền lành, đứng đắn như ngày nào nữa. Bây giờ Hùng ra dáng sếp lắm.  Anh đã bắt đầu không còn nghe lời vợ, không còn để ý đến cảm giác cô  đơn của vợ. Anh nằm bên vợ nhưng lòng đang hướng về một nơi nào đó, về  một niềm đam mê khác.</p>
<p>Hùng đã thay đổi, đã khác xưa rất nhiều. Vợ  anh buồn lắm vì không hiểu tại sao. Tại vợ, tại Hùng hay tại quyền lực  và tiền bạc kia đã làm cho anh mờ mắt?</p></div>
<div>Theo  Eva.vn</div>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ourways.net/2010/07/sep-dan-vao-choi-gai/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Hot girl Kelly tóc xù rất khêu</title>
		<link>http://ourways.net/2010/07/hot-girl-kelly-toc-xu-rat-kheu/</link>
		<comments>http://ourways.net/2010/07/hot-girl-kelly-toc-xu-rat-kheu/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 27 Jul 2010 05:48:12 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Gái việt]]></category>
		<category><![CDATA[cave]]></category>
		<category><![CDATA[gái xinh]]></category>
		<category><![CDATA[gái đẹp]]></category>
		<category><![CDATA[hot girl]]></category>
		<category><![CDATA[Kelly]]></category>
		<category><![CDATA[tóc xù]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ourways.net/?p=8194</guid>
		<description><![CDATA[




















































































]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<table border="0" cellspacing="1" cellpadding="1" width="200" align="center">
<tbody>
<tr align="center">
<td><img src="http://www.tinthethao.com.vn/Data/Image/2010/Thang07/26/n-u1.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr align="center">
<td></td>
</tr>
<tr align="center">
<td><img src="http://www.tinthethao.com.vn/Data/Image/2010/Thang07/26/n-u2.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr align="center">
<td></td>
</tr>
<tr align="center">
<td><img src="http://www.tinthethao.com.vn/Data/Image/2010/Thang07/26/n-u3.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr align="center">
<td></td>
</tr>
<tr align="center">
<td><img src="http://www.tinthethao.com.vn/Data/Image/2010/Thang07/26/n-u4.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr align="center">
<td></td>
</tr>
<tr align="center">
<td><img src="http://www.tinthethao.com.vn/Data/Image/2010/Thang07/26/n-u5.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr align="center">
<td></td>
</tr>
<tr align="center">
<td><img src="http://www.tinthethao.com.vn/Data/Image/2010/Thang07/26/n-u6.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr align="center">
<td></td>
</tr>
<tr align="center">
<td><img src="http://www.tinthethao.com.vn/Data/Image/2010/Thang07/26/n-u7.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr align="center">
<td></td>
</tr>
<tr align="center">
<td><img src="http://www.tinthethao.com.vn/Data/Image/2010/Thang07/26/n-u8.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr align="center">
<td></td>
</tr>
<tr align="center">
<td><img src="http://www.tinthethao.com.vn/Data/Image/2010/Thang07/26/n-u9.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr align="center">
<td></td>
</tr>
<tr align="center">
<td><img src="http://www.tinthethao.com.vn/Data/Image/2010/Thang07/26/n-u10.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr align="center">
<td></td>
</tr>
<tr align="center">
<td><img src="http://www.tinthethao.com.vn/Data/Image/2010/Thang07/26/n-u11.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr align="center">
<td></td>
</tr>
<tr align="center">
<td><img src="http://www.tinthethao.com.vn/Data/Image/2010/Thang07/26/n-u12.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr align="center">
<td></td>
</tr>
<tr align="center">
<td><img src="http://www.tinthethao.com.vn/Data/Image/2010/Thang07/26/n-u13.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr align="center">
<td></td>
</tr>
<tr align="center">
<td><img src="http://www.tinthethao.com.vn/Data/Image/2010/Thang07/26/n-u14.jpg" alt="" /></td>
</tr>
</tbody>
</table>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ourways.net/2010/07/hot-girl-kelly-toc-xu-rat-kheu/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Cave &#8220;kết nghĩa huynh đệ&#8221; với khách thất tình</title>
		<link>http://ourways.net/2010/07/cave-ket-nghia-huynh-de-voi-khach-that-tinh/</link>
		<comments>http://ourways.net/2010/07/cave-ket-nghia-huynh-de-voi-khach-that-tinh/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 25 Jul 2010 05:50:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Đời sống]]></category>
		<category><![CDATA[cave]]></category>
		<category><![CDATA[cô gái]]></category>
		<category><![CDATA[công an]]></category>
		<category><![CDATA[gái bán hoa]]></category>
		<category><![CDATA[huynh đệ]]></category>
		<category><![CDATA[thanh hóa]]></category>
		<category><![CDATA[thất tình]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ourways.net/?p=8171</guid>
		<description><![CDATA[Hai  con người một chán ghét đàn bà, một kinh sợ đàn ông lại tìm thấy ở nhau  những điểm chung, và họ dần yêu quý nhau như anh trai và em gái.

Sa chân vào nơi u tối
Tại Công an quận Đống Đa, Hà Nội, cô thôn nữ 20 tuổi tên P. sau [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Hai  con người một chán ghét đàn bà, một kinh sợ đàn ông lại tìm thấy ở nhau  những điểm chung, và họ dần yêu quý nhau như anh trai và em gái.</p>
<p></strong></p>
<p><strong>Sa chân vào nơi u tối</strong></p>
<p>Tại Công an quận Đống Đa, Hà Nội, cô thôn nữ 20 tuổi tên P. sau khi được công an giải cứu đã cởi mở chia sẻ  về đoạn đời bất hạnh khi bị lừa bán vào ổ mại dâm. Cô kể về quãng thời  gian tăm tối đó của mình với đôi mắt ầng ậc nước. Chỉ khi cô nhắc đến  người con trai đó, người đã từng là khách mua dâm của cô, rồi kết nghĩa  anh em với cô, đôi mắt cô mới ánh lên niềm vui hiếm hoi.</p>
<p>Sinh ra  ở làng quê nghèo Thanh Hóa, bố của P. mất khi cô mới 9 tuổi. Một mình  mẹ cô đã tần tảo nuôi ba chị em P. vượt qua cái nghèo, cái khó. Giống  như bao cô gái khác, bước vào tuổi cập kê, P. cũng đem lòng yêu một anh  chàng cùng quê.</p>
<p>Tình yêu của họ kéo dài được hai năm thì người  yêu P. xách ba lô vào Nam để làm thuê, những mong kiếm được ít tiền làm  vốn liếng để hai người làm đám cưới. Trong khi ở nhà chờ ngày người yêu  trở về, P. tin lời của một người đàn bà cùng làng là Trần Thị Hiền (SN  1967, ở xã Quảng Nham, huyện Quảng Xương, Thanh Hoá) nên đã bị mụ ta lừa  bán cho chủ chứa tên Hoàng Đình Tuấn (SN 1980, ở Đồ Sơn, Hải Phòng).</p>
<p>Khi  người đàn bà tên Hiền rời gót cũng là lúc P. hiểu rằng, không có &#8220;công  việc bán hàng&#8221; nào như mụ ta đã hứa, chỉ có những gã đàn ông &#8220;thèm của  lạ&#8221; đang chờ cô phục vụ. Ngày đầu tiên khi Tuấn bắt cô đi khách, P. khóc  lóc không chịu. Chỉ khi hắn giáng cho cô cái tát và trận đòn nhừ tử, cô  mới hiểu rằng, sẽ chẳng còn cách nào khác ngoài việc vâng lời hắn ta.</p>
<p>Hàng  ngày, Tuấn hứa mỗi lần tiếp khách P. sẽ được nhận 30.000 đồng, thế  nhưng số tiền mà Tuấn đưa cho cô có chăng chỉ là số tiền ảo mà chủ chứa  ghi trong sổ và đến giờ vẫn nợ cô. P. phải tiếp khách trong nước mắt,  cắn răng mong cho &#8220;nhanh qua chuyện&#8221;.</p>
<p>Nhiều khách làng chơi thấy  cô khóc quá thì cũng động viên, an ủi cô&#8230; gắng làm, kiếm thêm tí vốn  về quê lấy chồng. Sau những lời hời hợt đó thì họ lại lao vào cô như một  thứ mua vui qua đường.</p>
<p>P. được một đàn chị bày cách: “Hãy tỏ ra  ngoan ngoãn, em sẽ được tự do hơn, khi đó muốn bỏ trốn cũng chưa muộn”.  P. nghe theo lời “đàn chị” cùng nghề và một lần cô được đi đến nhà nghỉ  tiếp khách mà không có người đi kèm. Kiếm được ít tiền từ khách làng  chơi, P. không quay về nhà chứa ở Đồ Sơn nộp tiền cho chủ mà bắt taxi  lên Thành phố Hải Phòng.</p>
<p>Nhưng rồi cuộc đời lại xô đẩy P. vào  một nhà chứa khác mà theo lời cô, nó còn kinh khủng hơn cả nơi vừa tìm  cách thoát ra. Ở nơi đó, ngày “cao điểm” nhất P. phải tiếp tới 18  khách/ngày, tiền kiếm được cũng chỉ là trên sổ của chủ chứa. Không những  thế, P. còn bị chủ chứa trừ đủ thứ tiền phạt, khiến cô trở thành con  nợ, trả mãi không hết nợ của ông ta&#8230;</p>
<div>
<table width="400" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://docbao.vn/NewsMedia/assets/Nam2008/image_20100725/ban.jpg" border="0" alt="" /></td>
</tr>
<tr>
<td>
<p style="text-align: center;">Tên Tuấn tại cơ quan công an.</p>
</td>
</tr>
</tbody>
</table>
</div>
<p>“Ở  Đồ Sơn, em còn được&#8230; hít thở không khí trong lành mỗi lần người ta  chở xe ôm đưa em đến nhà nghỉ tiếp khách, còn ở thành phố Hải Phòng, cả  ngày em bị giam lỏng trong bốn bức tường, trong căn phòng thiếu ánh sáng  và không khí” &#8211; P. đau đớn nhớ lại.</p>
<p>Ở ổ chứa tại thành phố Hải  Phòng, P. chỉ tiếp khách ngay tại đó nên không có cơ hội được ló mặt ra  ngoài. Xung quanh P. là những tấm rào sắt chắc chắn và đội ngũ bảo kê  luôn hằm hè.</p>
<p>Theo lời P., “chỉ thỉnh thoảng vào những ngày lễ,  Tết, khi có đoàn kiểm tra đến kiểm tra nhà nghỉ thì chủ chứa đưa tất cả  đi chơi để&#8230; tránh. Ngay cả khi đi chơi như thế, mọi người vẫn canh  chừng nhau”.</p>
<p>Tia sáng giữa đêm đen</p>
<p style="text-align: justify;">Trong  cái chốn u ám, tối tăm đó, khi P. vừa biết tin người yêu lập gia đình,  cũng là lúc cô gặp được một người con trai mà sau này cô đã kết nghĩa  anh em với anh ta. Trong một lần tiếp khách, người khách mua dâm đến với  P. không giống như những kẻ “xôi thịt” mà cô đã từng gặp.</p>
<p>Thấy  P. thút thít khóc, chàng trai trẻ tỏ vẻ ngạc nhiên. Khi biết cô bị lừa  bán rồi sa chân vào chốn nhơ nhuốc này, chàng trai không bắt cô phải  phục vụ mà chỉ nhẹ nhàng hỏi chuyện.</p>
<p>Trong nước mắt, P. nói với  anh ta rằng cô ghê tởm đàn ông, cô không còn tin vào họ… Hai người, một  là gái bán dâm, kẻ kia là khách làng chơi đã&#8230; cãi nhau vì vị khách lại  cho rằng &#8220;đàn bà mới là kẻ đáng bị thù ghét&#8221;. Hai trái tim bị tổn  thương sau hồi cãi vã đã xích lại gần nhau.</p>
<p>Họ dường như tìm  được sự đồng cảm và thương nhau hơn. Chàng trai không ngần ngại kể  chuyện anh ta bị thất tình cho P. nghe. Trong câu chuyện của mình, chàng  trai 24 tuổi cho biết, anh ta hay phải đi tàu biển nên thường xuyên  phải xa người yêu. Những lúc nhớ người yêu da diết, anh ta chỉ biết thăm  hỏi qua điện thoại.</p>
<p>Rồi một lần từ chuyến đi xa trở về, người  con trai đó bắt gặp người yêu của mình tình tứ ngồi sau xe máy của một  người đàn ông khác. Khi anh chàng tìm đến nhà người yêu hỏi chuyện thì  cô ta cho biết không thể yêu một người không thường xuyên ở bên cạnh để  chăm sóc cho mình…</p>
<div>
<table width="400" align="center">
<tbody>
<tr>
<td>
<div><img src="http://docbao.vn/NewsMedia/assets/Nam2008/image_20100725/ban1.jpg" border="0" alt="" /></div>
</td>
</tr>
<tr>
<td>
<div style="text-align: center;">Sau phút giây vui mừng vì được giải cứu, P. chợt buồn khi nghĩ đến những ghẻ lạnh mà cô sẽ phải chịu đựng khi trở về quê nhà.</div>
</td>
</tr>
</tbody>
</table>
</div>
<div>Trong  lúc đau buồn vì chuyện tình dang dở, chàng trai tìm đến gái làng chơi  như một cách để “giải sầu”. Kể từ lần đầu tiên hai người trút bầu tâm  sự, mỗi lần đi xa về, chàng trai lại đến nhà nghỉ tìm P. Anh ta tìm đến  cô không phải để mua dâm, mà chỉ để tâm sự, nói chuyện như với một người  &#8220;tri kỷ&#8221;.</p>
<p>Rồi hai người kết nghĩa anh em. Cô gái bán hoa coi  người khách mua dâm như một người anh trai quý báu, còn vị khách mua dâm  thì trân trọng cô như một cô em gái đích thực.</p>
<p>Một lần, chàng  trai bầy tỏ mong muốn được chuộc P. ra, giải thoát cho cô, nhưng P. đã  không chịu. Cô không muốn người anh trai đó phải thêm một gánh nặng khi  mà gia đình anh cũng không khá giả gì.</p>
<p>Một lần khác, chàng trai  tìm đến nhà nghỉ, biết tin P. bị ốm, anh đã mua một đôi cá vàng, gửi  người ta mang vào cho cô. P. nuôi đôi cá vàng đó trong phòng của mình và  quý chúng như một vật báu. Hàng ngày, sau những giờ bị hành hạ, phải  chịu đựng bao điều cay đắng, cô lại ngồi &#8220;nói chuyện&#8221; với đôi cá.</p>
<p>P.  tâm sự: “Em nuôi đôi cá vàng được 4 tháng thì trong một lần, một cô gái  điếm khác mượn phòng của em để tiếp khách, khi cô gái đó không chịu  phục vụ khách vì ông ta không chịu dùng BCS, người đàn ông thô lỗ trong  lúc tức giận đã bóp chết một con cá vàng của em”. P. đã khóc hết nước  mắt vì tiếc con cá vàng.</p>
<p>Mới đây, P. cùng vài cô gái khác cùng  quê Thanh Hóa đã được Công an quận Đống Đa giải cứu. Sau khi thoát khỏi  trốn nhơ nhuốc đó, P. mừng lắm, nhưng cô vẫn tiếc là mình không mang  theo được con cá vàng còn lại&#8230;</p></div>
<div>Theo VietNamNet</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ourways.net/2010/07/cave-ket-nghia-huynh-de-voi-khach-that-tinh/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Hoàng Thùy Linh &#8211; Tôi từng ước đó chỉ là cơn ác mộng</title>
		<link>http://ourways.net/2010/07/hoang-thuy-linh-toi-tung-uoc-do-chi-la-con-ac-mong/</link>
		<comments>http://ourways.net/2010/07/hoang-thuy-linh-toi-tung-uoc-do-chi-la-con-ac-mong/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 24 Jul 2010 03:54:46 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyện sao]]></category>
		<category><![CDATA[ác mộng]]></category>
		<category><![CDATA[bản lính]]></category>
		<category><![CDATA[cave]]></category>
		<category><![CDATA[Hoàng Thùy Linh]]></category>
		<category><![CDATA[phản ứng]]></category>
		<category><![CDATA[phim sex]]></category>
		<category><![CDATA[sex]]></category>
		<category><![CDATA[vòng hoa]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ourways.net/?p=8160</guid>
		<description><![CDATA[Năm  2007, khi đang là một diễn viên tuổi teen được yêu mến với vai cô nữ  sinh đẹp người đẹp nết Vàng Anh trong loạt phim truyền hình Nhật ký Vàng  Anh 2 (phát trên sóng VTV), con đường trải đầy hoa hồng của Hoàng Thùy  Linh bất ngờ gãy [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div style="text-align: justify;"><strong>Năm  2007, khi đang là một diễn viên tuổi teen được yêu mến với vai cô nữ  sinh đẹp người đẹp nết Vàng Anh trong loạt phim truyền hình Nhật ký Vàng  Anh 2 (phát trên sóng VTV), con đường trải đầy hoa hồng của Hoàng Thùy  Linh bất ngờ gãy gánh bởi một xìcăngđan tai tiếng khiến cô lui về “ở ẩn”  ở tuổi 19. Ba năm sau, TTCT trò chuyện với Hoàng Thùy Linh và bố cô &#8211;  ông Hoàng Thành Long về những hệ lụy sau cú vấp ngã của một ngôi sao.</strong></div>
<div></div>
<div>Cân nhắc rất lâu trước khi đồng ý chia sẻ  cùng PV, Linh nói cô không chạy trốn quá khứ nhưng rất e ngại dư luận  cho rằng mình dùng chuyện cũ như một cách trở lại với nghệ thuật. Vậy  nên cuộc trò chuyện đôi khi đứt quãng bởi những lo lắng “cành cong” của  Linh.</div>
<div>
<div>
<table border="0" cellspacing="5" cellpadding="5" width="200" align="right" bordercolor="#ecf2fe">
<tbody>
<tr>
<td valign="center" bgcolor="#cfe6f9">Hoàng Thùy Linh sinh năm 1988, là ca sĩ chính của nhóm Thiên Thần, vai nữ chính trong các phim Trò đùa số phận, Đi về phía mặt trời, Nhật ký Vàng Anh 2.  Đã tốt nghiệp khoa múa Cao đẳng Nghệ thuật Hà Nội và là MC của chương  trình Vui cùng Hugo trên Đài truyền hình Hà Nội. Năm 2006, Linh đỗ thủ  khoa lớp đạo diễn truyền hình của Đại học Sân khấu điện ảnh Hà Nội và  tốt nghiệp vào tháng 5-2010.</p>
<p>Sau  sự cố đáng tiếc cách đây gần ba năm, Hoàng Thùy Linh chính thức hoạt  động nghệ thuật trở lại vào giữa tháng 4-2010 bằng việc tung ra album cá  nhân đầu tay mang tên cô.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
</div>
<p>Sau  vụ tai tiếng, “mọi cánh cửa chạm vào nghệ thuật dường như cũng đã đóng  chặt với tôi” &#8211; Hoàng Thùy Linh nhớ lại. Dù đang rất thu hút trên sóng  truyền hình, Nhật ký Vàng Anh 2 buộc phải ngưng phát sóng bởi sự cố của  Hoàng Thùy Linh. Và dù không có văn bản, phát ngôn nào cụ thể, nhưng mọi  chương trình có liên quan đến Hoàng Thùy Linh cũng đều “mất tích”. Các  sô quảng cáo, ca hát, dẫn chương trình&#8230; lập tức bị hủy.</p></div>
<div>* Linh của những ngày sau tai nạn ra sao?</div>
<div>-  Là chất đầy cảm giác thất vọng. Tỉnh giấc sau những đêm gần như thức  trắng, tôi ước những điều tồi tệ đó chỉ là một cơn ác mộng, tất cả không  phải là sự thật. Tôi vẫn sẽ đến lớp, đến trường quay, vẫn sẽ bận rộn  với công việc của mình.</div>
<div>Khi  đó tôi 19 tuổi và danh tiếng đến nhanh lắm, nhanh đến không ngờ. Mọi  thứ như trải thảm với rất nhiều lời mời đóng phim, làm MC, quay quảng  cáo&#8230; Đùng một cái mọi cơ hội trôi tuột. Ngay khi sự cố xảy ra, tôi  khóc, tôi tủi thân, tôi thất vọng, thấy mình có lỗi với bố mẹ, với những  người đã tin yêu mình&#8230; Những tháng ngày sau đó tủi thân hơn rất  nhiều. Cảm giác vô dụng ngập tràn bởi bản thân tự cảm thấy không thể làm  được gì và bởi không còn ai cho tôi cơ hội nữa.</div>
<div><em>* Tất cả mọi người đều quay lưng?</em></div>
<div>-  Không hẳn thế. Ban đầu tôi tự nhốt mình, cứ úp mặt vào gối khóc. Bố mẹ  thương quá nên cũng chẳng gây thêm áp lực gì. Vậy nên tôi lại càng thấy  có lỗi. Bạn bè, đồng nghiệp, các cô chú trong đoàn phim, thầy cô ở  trường&#8230; vẫn thường gọi điện thăm hỏi, động viên. Mọi người nỗ lực kéo  tôi ra khỏi nhà để tôi không quá bức bối. Ai cũng sợ tôi cạn nghĩ, làm  việc dại. Bố mẹ nói chuyện với tôi nhiều, động viên tôi ra ngoài. Và tôi  cũng đôi lần hóa trang ra ngoài cùng bạn bè và một số anh chị đồng  nghiệp. Người ta vẫn nhận ra tôi, vẫn bàn tán, vẫn khiến tôi tổn thương  và những người đi cùng tôi ít nhiều ái ngại. Và rồi tôi lại giam mình ở  nhà.</div>
<div>
<table border="0" cellspacing="5" cellpadding="5" width="200" align="right" bordercolor="#ecf2fe">
<tbody>
<tr>
<td valign="center" bgcolor="#cfe6f9">Với  người muốn được sống dài lâu cùng nghệ thuật thì việc luôn bị dư luận  chú ý bởi những nhũng nhiễu chứ không phải bởi những thành quả và tài  năng là một thất bại. Mà tôi thì không muốn mình thất bại lần nữa.</p>
<p>HOÀNG THÙY LINH</td>
</tr>
</tbody>
</table>
</div>
<div>*Sau  đó cái tên Hoàng Thùy Linh vẫn thi thoảng xuất hiện tại một số sự kiện  văn nghệ. Đã có nhiều lời chê trách rằng Linh thiếu tự trọng khi vẫn cố  tìm một chỗ trong làng văn nghệ.</div>
<div>-  Khi đó bố mẹ động viên tôi tiếp tục lên giảng đường (Hoàng Thùy Linh  đậu thủ khoa lớp đạo diễn truyền hình K26 &#8211; khoa truyền hình Trường ĐH  Sân khấu điện  ảnh Hà Nội 2006 &#8211; NV). Và tôi đã chọn việc ở lại, theo đuổi đến cùng  việc học còn dang dở của mình. Nhưng tôi không tham gia bất cứ hoạt động  nghệ thuật nào suốt gần một năm sau đó. Vậy mà trong một số chương  trình người ta vẫn treo băngrôn quảng cáo có tên tôi, vẫn làm đủ mọi  cách để nhiều người nghĩ không đúng về tôi.</div>
<div>Thật  ra tôi vẫn thi thoảng nhận được lời mời tham gia chương trình này, sự  kiện nọ nhưng tôi từ chối hết, vì tôi biết dù có nhận lời cũng có khi  đến giờ chót lại bị hủy sô vì “lý do khách quan”. Đó là chưa kể có những  người mời tôi vì muốn gây sự tò mò cho người khác, muốn làm tổn thương  tôi lần nữa. Tôi rất nhớ sân khấu, trường quay&#8230; nhưng luôn phải từ  chối vì sợ bị tổn thương.</div>
<div>Đó  thật sự là khoảng thời gian vô cùng khó khăn với tôi. Bởi khi tôi từ  chối xuất hiện, người ta đánh giá mình là chảnh chọe, kiêu ngạo. Còn giả  dụ có nhận lời sẽ bị cho là “trơ”, thiếu tự trọng như chị đã hỏi. Tôi  thường tự hỏi nếu tiếp tục đam mê thì có được chấp nhận không.</div>
<div>* Khó khăn thế sao Linh vẫn ở lại, vẫn tiếp tục theo đuổi nghề?</div>
<div>-  Tôi muốn được tiếp tục làm nghệ thuật. Bố mẹ đều là nghệ sĩ nên tôi  được tiếp xúc với môi trường nghệ thuật từ bé. Tôi được bố mẹ cho học  piano, học múa, học hát, học diễn xuất&#8230; Tôi không muốn bỏ phí những gì  đã học và phụ lòng bố mẹ. Tôi vẫn luôn day dứt, cảm thấy có lỗi với bố  mẹ, thầy cô, bạn diễn, đạo diễn, nhà sản xuất&#8230;</div>
<div><em>*  Sự trở lại của Linh xem ra cũng quá ồn ào. Mấy ai sẽ tin rằng đó hoàn  toàn không có những tính toán để tiến nhanh, tiến xa nhờ dư âm của sự cố  ngày cũ?</em></div>
<div>-  Hơn ai hết, tôi hiểu một con người sống không được tôn trọng là như thế  nào. Khi quyết định xuất hiện trở lại trước công chúng là tôi phải chấp  nhận những dư âm đắng từ sự cố đã qua.</div>
<div>Xin  hãy tin những gì tôi đang và sẽ làm trong tương lai là một nỗ lực để  được ghi nhận chứ không phải để dễ dàng được chấp nhận. Còn xìcăngđan ư?  Tôi không ủng hộ tư tưởng phải tạo ra cái gì đó để nổi tiếng. Tôi chỉ  muốn chia sẻ một điều rằng sở dĩ tôi vẫn còn có thể quay lại được vì mọi  người biết tôi đã không cố tạo ra xìcăngđan. Tôi nghĩ khán giả công  bằng và thấu hiểu vì thế con đường bây giờ đã rộng mở hơn với tôi.</div>
<div>Với  người muốn được sống dài lâu cùng nghệ thuật thì việc luôn bị dư luận  chú ý bởi những nhũng nhiễu chứ không phải bởi những thành quả và tài  năng là một thất bại. Mà tôi thì không muốn mình thất bại lần nữa.</div>
<div>
<table border="0" cellspacing="5" cellpadding="5" width="96%" align="center" bordercolor="#ecf2fe">
<tbody>
<tr>
<td valign="center" bgcolor="#cfe6f9">“Tôi bạc trắng tóc suy nghĩ về con”</p>
<p>Chúng  tôi tìm đến gia đình Hoàng Thùy Linh một ngày hè nắng gắt&#8230; Phòng  khách, nơi tập luyện của Linh từ khi 4 tuổi, vẫn còn đó hai tấm gương  bản lớn và chiếc tay vịn bằng gỗ dành cho trẻ học múa. Cũng chính tại  căn phòng này, bên bộ ghế mây đơn giản, gia đình Hoàng Thùy Linh đã cùng  ngồi lại, đùm bọc nhau trong những giây phút tưởng như khó khăn nhất  cuộc đời.</p>
<table border="0" cellspacing="2" cellpadding="0" width="40" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://docbao.vn/NewsMedia/assets/Nam2008/image_20100724/linh.jpg" border="0" alt="" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Bố Linh luôn giữ lại những bài báo viết về con gái và đọc chúng với buồn đau, hạnh phúc và cả giận dữ &#8211; Ảnh: L.Sơn</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Ông  Hoàng Thành Long, bố Hoàng Thùy Linh, chầm chậm kể: “Tôi giữ tất cả  những tờ báo nói về con gái mình, có thời điểm ngày nào cũng thấy tin  con trên báo, bạn thử nhẩm tính trong ba năm qua biết là bao nhiêu. Nếu  nhắc lại chuyện cũ của con là tôi đang làm cái việc ném hòn đá xuống mặt  nước đã phẳng lặng. Chúng tôi chỉ biết con ngã ở đâu sẽ phải đứng lên ở  đó”. Lòng chưa vơi những nỗi băn khoăn, nhưng cuối cùng ông cũng chấp  thuận chia sẻ phần nào những trải nghiệm của một người cha.</p>
<p>* Cuộc sống của Hoàng Thùy Linh và gia đình trong suốt ba năm qua như thế nào, thưa ông?</p>
<p>-  Gia đình tôi thống nhất với nhau một điều: không bao giờ nhắc lại  chuyện cũ! Chúng tôi chỉ sống cho hiện tại và tương lai, sống một cách  tích cực. Nếu nhắc lại quá khứ thì tôi là người có tội với con. Hiện tại  của Linh bước đầu có những thành công nho nhỏ. Từ thành công này tôi  muốn Linh tiếp tục phát huy, xem khả năng tự có đến đâu.</p>
<p>Chúng  tôi cũng bình thường như mọi gia đình khác mà thôi. Hoàng Thùy Linh chỉ  được ưu tiên hơn một chút là sinh ra trong gia đình làm nghệ thuật. Và  con đường đó chưa hề bị dừng lại một ngày, một giờ nào hết, nó vẫn thầm  lặng diễn ra.</p>
<table border="0" cellspacing="5" cellpadding="5" align="right" bordercolor="#ecf2fe">
<tbody>
<tr>
<td valign="center" bgcolor="#cfe6f9">Tôi dặn con thường xuyên: con người ta ngã một lần thì đứng dậy  được, nhưng ngã lần nữa thì sự đứng dậy đó vất vả gian khó hơn, thậm  chí không làm lại được nữa. Trước đây con tôi chỉ cần giữ bản thân mình,  giờ con phải giữ hình ảnh của con trước xã hội, bạn bè, công chúng,  những người đang dõi theo con bé. Không ai sống bằng quá khứ. Nhưng nếu  quá khứ đó ta vẫn phải đối mặt thì hãy để đó là bài học xác đáng và động  lực đi tiếp hôm nay.</p>
<p>HOÀNG THÀNH LONG</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>* Những tưởng chuyện không vui sẽ ngăn trở Linh?</p>
<p>-  Điều xấu nhất đó đã không xảy ra, vì ước mơ làm nghệ thuật của Linh  được xây dựng từ nhỏ, là mong muốn xuyên suốt cuộc đời Linh. 4 tuổi,  thấy con hát trọn vẹn bài Lá diêu bông rất thịnh hành thời đó, tôi ghi  âm vào băng cassette, mở ra nghe phát hiện con mình có những biểu hiện  năng khiếu, tai nhạc tốt nhưng cần thử thách. Năm cháu lên lớp 6, tôi  đưa cháu đi thi thanh nhạc nhưng ban giám khảo khuyên cháu còn nhỏ quá,  cứ cho học múa, đợi sau này cứng cáp vào nhạc viện. Từ khi Linh đi học  đến hết lớp 12, chỉ mỗi sáng chủ nhật được ngủ đến 9g. Sáng học nghệ  thuật, chiều học văn hóa, tối lại đi học đàn, nhiều khi không có thời  gian chơi và nghỉ ngơi. Không phải bỗng dưng Linh đóng phim hoặc làm ca  sĩ, tất cả đều có một quá trình đào tạo cơ bản.</p>
<p>* Dường như có một sức ép vô hình với Linh ngay từ nhỏ?</p>
<p>-  Nhiều khi con trách chúng tôi: “Bố mẹ sinh thêm nhiều em mà nhồi, chứ  nhồi con như&#8230; vịt”. Nhưng tôi muốn rèn cho con từ bé một sự thật rằng  làm nghệ thuật không đơn giản, không phải ngẫu hứng là làm! Nếu con muốn  hát, biết cầm micro thôi là chưa đủ! Một ca sĩ đòi hỏi rất nhiều yếu  tố. Sau này, ban nhạc Thiên Thần thành lập chính vì mục đích cho các  cháu tập dượt. Tự trải nghiệm các cháu mới biết rằng đi theo con đường  nghệ thuật hoàn toàn không đơn giản. Một là tập cho cháu tính kỷ cương,  hai là cơ hội tiếp xúc với khán giả. Khi đứng trên sân khấu, chỉ cần một  phản ứng rất nhỏ của công chúng là biết mình thành công hay không.</p>
<p>Người  ta nói như con tôi tốt nhất nên lui về hậu trường, ra nước ngoài sống  hoặc bảo lưu một năm đại học. Nhưng tôi vẫn yêu cầu con phải hoàn thành  học văn hóa, vì đi theo lĩnh vực nào cũng cần có văn hóa và biết đến  những giới hạn cố định.</p>
<p>* Kỳ vọng và tin tưởng con gái, biến cố bất ngờ xảy ra khó có thể hình dung những xung đột tình cảm của người cha khi đó&#8230;</p>
<p>-  Khi biến cố xảy ra, trong 15 ngày đầu tôi hoàn toàn im lặng dù vẫn mua  tất cả các tờ báo, đọc tất cả các bài viết. Vẫn bộ bàn ghế này, trong  căn phòng này, tôi bạc trắng tóc suy nghĩ về con. Đến ngày thứ 16 tôi  quyết định phải lên tiếng trên báo chí. Tôi không trách đám trẻ ấy,  không trách con mình, các cháu đã ngã rồi, đừng đấm tiếp để các cháu  chết hẳn. Hãy dựng các cháu dậy, vì khi ta già nua ta mới có chỗ để  nương tựa&#8230;</p>
<p>Nếu  như câu chuyện chỉ về một đứa con của tôi thì giữ nó trong nhà, động  viên nó là xong. Nhưng khi ấy vấn đề bất ngờ với toàn xã hội chứ không  phải riêng với gia đình Hoàng Thùy Linh. Báo chí ập đến, người dân phản  ứng, kết luận như thế là xấu, vất đi, hỏng, là tù tội, là muôn đời không  ngóc đầu lên được&#8230;</p>
<p>Có  ai đó mang cả vòng hoa, đồ thắp hương bày trước cửa nhà&#8230; Tôi trao đổi  với mẹ Linh, nhưng khi ấy có những điều tôi đã không nói ra với vợ vì  nó thuộc về người cha. Thương con đến mấy tôi cũng phải nén lại, phải  bản lĩnh giải quyết ổn thỏa mọi chuyện. Bản lĩnh của người cha không  phải là sự bướng bỉnh, bảo thủ mà bình tĩnh và nghe bằng hai tai.</p>
<table border="0" cellspacing="5" cellpadding="5" align="right" bordercolor="#ecf2fe">
<tbody>
<tr>
<td valign="center" bgcolor="#cfe6f9">Hoàng  Thùy Linh sinh ra trong gia đình hoạt động nghệ thuật. Mẹ của Linh, bà  Lê Thu Huệ là biên đạo múa của Nhà hát ca múa nhạc Thăng Long. Bố của  Linh, ông Hoàng Thành Long từng phụ trách kỹ thuật âm thanh của Đoàn ca  múa nhạc công an nhân dân và Đoàn kịch nói công an nhân dân.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>* 15 ngày ấy ông đã nói gì với Linh?</p>
<p>-  Tôi không nói chuyện với Linh, chỉ trao đổi với mẹ Linh. Lúc đó không  cần nói gì với Linh cả. Chỉ cần bảo vệ để cháu khỏe mạnh, cho cháu yên  tĩnh. Cháu không đi đâu, chỉ ở trong nhà. Lúc nào cần đi có mẹ đi cùng.  Con là con mình, còn nó là còn tất cả, nó là tài sản lớn nhất. Nếu để có  chuyện gì đó dừng cuộc sống của nó lại thì người đầu tiên có tội là cha  mẹ chứ không phải xã hội, không phải áp lực báo chí.</p>
<div>Đến  tận bây giờ có những lúc vợ tôi buồn quá phân vân hỏi tôi: “Dư âm này  bao giờ cho hết hả anh?”. Không người mẹ nào không thương con, không  khóc vì con, nhưng có những giọt nước mắt có thể giết chết con mình nếu  rơi không đúng thời điểm. Tôi an ủi để vợ bản lĩnh trở lại. Tôi chỉ dặn  cô ấy: “Không bao giờ em được chỉ trích con, cũng không bao giờ được  nịnh yêu con”. Hai mẹ con cố gắng sống bình thường như chưa có gì xảy  ra. Tất cả những tin tức trên báo chí không được trao đổi với Linh.</div>
<div>Trong  thời gian ba năm buồn, những chồng kinh Phật, những cuốn sách viết về  những số phận biết vượt qua dày lên trong phòng hai mẹ con. “Văn ôn, võ  luyện”, tôi dặn con cần duy trì đọc sách, hát, múa, tất cả diễn ra trong  nhà. Bố mẹ vững vàng làm chỗ dựa tinh thần rất tốt cho con cái. Tôi đã  quan sát sự đoàn kết của hai mẹ con và nhủ thầm: nếu mẹ Linh vượt qua  được thì con gái tôi cũng sẽ vượt qua được!</div>
<p>Một  tuần sau sự cố, Linh đi học trở lại, các bạn trong lớp thay phiên đến  đón Linh đi học, tình thương của bạn Linh khi ấy là vô hạn&#8230;</p>
<p>* Giờ Linh đã xuất hiện trở lại, ông căn dặn con điều gì trước khi Linh bước lên sân khấu?</p>
<p>-  Người cha người mẹ nào không tự hào về thành công của con, dù chỉ là  nhỏ nhất. Hồi nhỏ, con không xỏ chỉ được, bực quá ném kim đi, nhưng rồi  lại nhặt lên xỏ tiếp. Tôi đã tận hưởng niềm vui nhỏ nhoi khi thấy điều  đó. Giờ con đã lớn, đóng phim, đi hát, con đã là người của công chúng,  không vui hơn sao được. Nhưng niềm vui lớn nhất của người cha là khi tôi  thấy con mình đã lớn, biết tự làm chủ mình.</p>
<p>Tôi  dặn con thường xuyên: con người ta ngã một lần thì đứng dậy được, nhưng  ngã lần nữa thì sự đứng dậy đó vất vả gian khó hơn, thậm chí không làm  lại được nữa. Trước đây con tôi chỉ cần giữ bản thân mình, giờ con phải  giữ hình ảnh của con trước xã hội, bạn bè, công chúng, những người đang  dõi theo con bé. Không ai sống bằng quá khứ. Nhưng nếu quá khứ đó ta vẫn  phải đối mặt thì hãy để đó là bài học xác đáng và động lực đi tiếp hôm  nay.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
</div>
<div>Theo Tuổi trẻ</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ourways.net/2010/07/hoang-thuy-linh-toi-tung-uoc-do-chi-la-con-ac-mong/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Vào &#8220;hang cave&#8221; để tìm chồng VIP</title>
		<link>http://ourways.net/2010/07/vao-hang-cave-de-tim-chong-vip/</link>
		<comments>http://ourways.net/2010/07/vao-hang-cave-de-tim-chong-vip/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 20 Jul 2010 15:40:44 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Đời sống]]></category>
		<category><![CDATA[cave]]></category>
		<category><![CDATA[chiến công]]></category>
		<category><![CDATA[Hà nội]]></category>
		<category><![CDATA[thông tin]]></category>
		<category><![CDATA[vợ chồng]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ourways.net/?p=8117</guid>
		<description><![CDATA[Chị từng là một “Người đàn bà làm rung chuyển thế  giới ngầm”, không chỉ vì suốt một đời chị khoác trên vai bộ quân phục  cảnh sát, mà quan trọng là bởi những miếng võ điêu luyện và một tinh  thần không chịu để cho bọn trộm c ắp, cướp bóc, [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><strong>Chị từng là một “Người đàn bà làm rung chuyển thế  giới ngầm”, không chỉ vì suốt một đời chị khoác trên vai bộ quân phục  cảnh sát, mà quan trọng là bởi những miếng võ điêu luyện và một tinh  thần không chịu để cho bọn trộm c ắp, cướp bóc, rạch túi… hàng giờ làm  hại dân lành.</strong></p>
<p>Bây giờ chị ngồi trước tôi với vẻ  mặt buồn nản, thất vọng, suy sụp đến không ngờ. Người phụ nữ buồn khổ  này từng là một sĩ quan cảnh sát lẫy lừng chiến công một thời đấy ư?</p>
<p><strong>Dao sắc không gọt được chuôi…</strong></p>
<p>… Còn nhớ,  những năm 80 của thế kỷ trước, khi Ga Hà Nội đi phía Bắc (người dân quen  gọi là Ga Mới hoặc Ga Trần Quý Cáp) được mở ra nhằm đáp ứng nhu cầu của  hành khách đi các tỉnh phía Bắc, nạn trộm cắp, móc túi, rạch túi ùa  vào, hoành hành ở Ga Mới và ở chợ Trần Quý Cáp kề cận. Lúc đó chị là một  nữ Công an hết lòng vì nhân dân, giữa tụ điểm “nữ quái” và “đầu gấu”,  chị xả thân với việc chống nạn móc túi, rạch túi. Khi đó chị là một tấm  gương điển hình trong lòng nhân dân và đồng đội về lòng quả cảm, sẵn  sàng hy sinh để chống lại cái xấu, cái ác, chị “là một chiến sĩ Công an  thẳng thắn, vô tư, nhiệt tình với dân, với ngành; rất dũng cảm khi truy  bắt đối tượng truy nã, đối tượng trộm cắp chuyên nghiệp ở Ga. Có lần  truy bắt đối tượng truy nã, chị chỉ có một mình nhưng vẫn quyết tâm bắt  giữ, mặc dù đối tượng dùng dao chống lại, đâm rách tay, nhưng chị đã  dùng võ thuật quật ngã đối tượng, bắt được mới thôi”. Chị trở thành nhân  vật “hot” trên mọi phương tiện thông tin đại chúng, rất nhiều tờ báo TW  và Hà Nội ngợi ca những chiến công xuất sắc của chị, các cấp ngành  thường xuyên gặp mặt, biểu dương chị như một điểm sáng lung linh, trân  trọng.</p>
<p><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://ourways.net/wp-content/uploads/2010/07/hangcave.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-8118" title="hangcave" src="http://ourways.net/wp-content/uploads/2010/07/hangcave.jpg" alt="" width="340" height="230" /></a></p>
<p>Còn một điều đặc biệt nữa ở  người phụ nữ này, đó là chị không chỉ là một nữ chiến sĩ Công an quả  cảm, chị còn là một người phụ nữ, người mẹ tràn ngập lòng nhân ái. Trong  suốt mấy chục năm qua, chị đã “nhặt” gần chục cháu bé sơ sinh bị bỏ  rơi, đem về nhà tận tình cứu sống, chăm nuôi, rồi chị tìm những gia đình  tốt nhưng hiếm muộn đưa các cháu đến làm con nuôi. Thật đáng trân trọng  biết bao, một nữ CSCA thời cuối bao cấp, giá cả leo thang, lương thấp,  công việc thì bề bộn, suốt ngày đối mặt với những tội phạm có thể gây  nguy hiểm đến tính mạng, bản thân còn chăm sóc một con trai nhỏ, vậy mà  trước sự sống của những đứa trẻ non nớt, vừa chào đời đã không được bố  mẹ yêu thương, đã bị ruồng bỏ, chị đã nhặt những đứa trẻ sơ sinh ấy về,  chắt chiu từng chút sữa, từng bát bột, bát cháo, nuôi dưỡng như chính  con mình.    Trong số đó, có nhiều cháu bé  chị phải nuôi đến nhiều tháng, thậm chí 6-7 năm, chị phải gửi cả về quê  nhờ mẹ đẻ nuôi hộ, rồi mới tìm được mái ấm gia đình cha mẹ nuôi cho bé.  Vô cùng hạnh phúc cho chị là đến nay, các cô bé, cậu bé ngày ấy chị nâng  niu, nay đều đã khôn lớn, trưởng thành, nhiều cháu đã tốt nghiệp đại  học. Nhờ những ông bố bà mẹ nuôi nhân hậu, nhiều cháu không hề biết mình  là con nuôi. Đặc biệt, hầu hết các cháu đều được bố mẹ nuôi thường  xuyên đến thăm chị và các cháu đều được cha mẹ giáo dục gọi chị là “mẹ”,  rất thân thương nhưng không bao giờ chị tiết lộ thân phận của các cháu  và cơ duyên chị cứu sống các cháu ngày nào. Chị luôn mong muốn các cháu  lớn lên được hưởng hạnh phúc, thành đạt như bao con người khác.</p>
<p>Vậy mà, giờ  đây khi tuổi trẻ đã cống hiến hết, khi chồng chị đã trở thành phó TGĐ,  con trai đã đi du học, khi bước sang bên kia dốc cuộc đời, cuộc sống  tưởng viên mãn của gia đình chị bỗng như bị một quả bom tấn làm nổ tung  tất cả. Đó là một lần chồng chị đi làm bỏ quên di động ở nhà, chị vô  tình đọc được tin nhắn điện thoại và phát hiện ra chồng đã cặp “bồ”. Chị  tức tưởi òa khóc. Cuộc đời sao trớ trêu, chị toàn tâm lo vun đắp cho  gia đình, cả cuộc đời này chị chỉ yêu có chồng và đêm nào cũng ngồi chờ  chồng về cùng ăn cơm tối. Anh hầu như về muộn vì lý do quá bận công  việc, chị vẫn thường cho con trai ăn trước để nó học bài, còn chị thì  đợi anh, bất kể là anh về mấy giờ khuya. Vậy mà sao chị bị chồng phản  bội? Sao anh nỡ phản bội chị sau hơn 20 năm yêu và chung sống? Sau khi 2  người đã đắm đuối yêu thương cùng nắm tay nhau vượt qua bao nhiêu khó  khăn thuở hàn vi? Bây giờ anh ở cương vị phó TGĐ một Tổng công ty lớn  với bao nhiêu công ty con, tiền bạc không thiếu. Phải rồi, anh lắm tiền,  anh sa ngã. Vậy mà chị trách mình sao ngờ nghệch thế, bỗng thấy anh xây  cửa cao nhà rộng, đồ đạc sắm sửa đắt tiền, chị cứ nghĩ rằng những khó  khăn, nhà giấy dầu dột nát đã qua, chị cả tin nghĩ giờ chỉ còn lại những  năm tháng hạnh phúc vẹn tròn.</p>
<p>Sóng gió nổ  tung trong ngôi nhà vốn êm đềm của chị. Nhưng anh kiên quyết không chịu  thú nhận việc anh cặp bồ. Thậm chí, anh đã không chỉ hắt hủi, mà còn  nhiều lần đánh chị tơi bời “vì tội đã nghĩ oan cho chồng, làm tổn hại uy  tín, danh  dự của một ông chồng danh giá”. Nhưng anh vẫn đi về muộn,  vẫn “đi công tác” thường xuyên tất cả các ngày thứ bảy và chủ nhật, mặc  cho chị vẫn nấu cơm, vẫn thức chờ chồng về cùng ăn như hằng đêm, như mỗi  ngày trong chuỗi đời gần 10.000 ngày hai người gá nghĩa vợ chồng. Chị  linh cảm anh đến sống với cô vợ hờ. Nhưng hễ chị hé môi nói về việc này  là anh ngày càng hét to lên, trong khi chị cố nén lòng nói thật nhỏ để  hàng xóm khỏi nghe thấy mà chê cười, anh thì muốn làm ra vẻ mình bị vu  oan.</p>
<p>Sau nhiều đêm  mất ngủ, suy nghĩ đắn đo,chị muốn làm rõ mọi chuyện, muốn không hàm oan  cho anh, và càng muốn gia đình chị trở lại ấm êm như xưa vì chị còn yêu  anh, còn muốn giữ gìn mái nhà này, giữ cho con trai chị học xong Đại  học. Nhưng chị không có một chút thông tin nào để gỡ mối tơ vò trong bí  mật của chồng…</p>
<p><strong>Vào “hang  Cave” truy tìm chồng</strong></p>
<p>Quá bị tổn thương cả về tinh  thần và sức khỏe, chị từ chỗ chỉ muốn động viên anh, yêu anh để anh trở  về với mẹ con chị, bây giờ chị thấy anh quá thay đổi, anh tàn nhẫn chà  đạp lên yêu thương của chị. Thậm chí anh còn tuyên bố sẽ ly hôn nếu chị  cứ tiếp tục đòi biết sự thật. Tồi tệ là anh còn chính thức báo cáo đến  tổ trưởng dân phố là chị ghen tuông vô cớ nên thường dùng võ thuật để  đánh chồng! Chị choáng váng, uất nghẹn. Nếu chị không còn yêu anh nữa  thì chị đã dùng võ thuật để đánh lại chồng khi anh tàn nhẫn đánh chị,  nhưng chị đã cam chịu chấp nhận chịu đựng đòn của chồng.     Vậy mà anh  sẵn sàng vu cáo chị. Anh bỉ ổi đến thế sao? Rồi một ngày, chị bỗng được  bà hàng xóm tốt bụng hỏi thăm sức khỏe, vì nghe chồng chị bảo với họ là  chị có triệu chứng bị tâm thần, hoang tưởng càng ngày càng nặng mà không  chịu đi bệnh viện. Chị thực sự bàng hoàng và càng cay đắng hơn, anh đã  đê tiện đến mức tìm cách vu cáo vợ bị điên để che đậy những tội lỗi của  anh. Đã thế chị quyết tìm cho ra sự thật.     Chắp nối  những thông tin mù mờ, chị phán đoán chắc cô bồ trẻ của anh chắc chắn là  một cô ả cave nhà hàng nào đó. Vậy muốn tìm ra chân tướng của chồng thì  chị phải tìm cho ra ả cave đó đã. “Muốn bắt cọp phải vào hang cọp”.  Nghề nghiệp đã dạy chị như thế. Được, chị quyết định vào hang, nhưng là  “hang cave” để tìm ra bằng được ông chồng VIP của mình, để ông không  ngạo mạn của kẻ lắm tiền cao giọng khinh thường vợ. Thế là chị hóa thân  là một bà mẹ thôn quê lên thành phố tìm con gái. Chị vào từng nhà hàng  sang trọng mà chị biết anh thường tiếp khách để nuôi quan hệ. Đóng vai  bà mẹ khóc tìm con gái sa chân lỡ bước chốn đô thành, chị nhận được rất  nhiều sự thương cảm và nước mắt của những người mẹ đồng cảnh ngộ, của  những cô gái đang phải bán tuổi xuân trong chốn nhơ nhớp này, nhưng họ  đều là những người hèn yếu, không dám hé răng, họ sợ bọn bảo kê hay Tú  Bà biết thì chúng sẽ đánh chết. Chị thất bại khi đóng vai bà mẹ.      Chị lại vào  vai người phụ nữ nghèo đi xin việc rửa bát đĩa trong các nhà hàng. Nhiều  tháng ngày lang thang, làm việc quần quật trong gian bếp bẩn thỉu hôi  hám của các nhà hàng, nhưng không bao giờ được trả lương, bởi chỉ 3-4  ngày khi nắm được thông tin không phù hợp với cô ả chị cần tìm thì chị  lại bỏ việc, đi xin việc ở một nhà hàng khác. Thế rồi, chị đã tìm ra  thông tin về một ả cave gốc gác miền núi, 4 năm trước đã lọt mắt xanh  một VIP, hiện đã sinh con với ông ta nên đã được ông ta mua cho ngôi nhà  ba tầng nghe đâu giá hơn tỷ đồng. Khi được mọi người cho biết ông VIP  này thường xuyên đi chiếc xe hơi sang trọng của Tổng công ty, màu đồng,  biển 29U… thì chị gần như ngất xỉu. Đúng là chiếc xe hơi của chồng chị.  Chị thấy một nỗi hận lớn dần lên trong lòng.</p>
<p>Nhưng tình yêu  cả cuộc đời chị để dành trọn vẹn cho chồng, không lẽ chị đành để anh  tuột dốc trở thành một ông quan hư hỏng? Nhưng với cá tính hiếu thắng  của anh cộng với cách hàm xử của một ông quan có nhiều tiền như hiện  nay, nếu chị không đưa ra bằng chứng đích đáng thì chị sẽ bị anh tiếp  tục cho là vu khống. Chị chắp nối những thông tin về ngôi nhà mà anh mua  để chung sống với bồ, chị quyết định lần tìm. Tìm mãi rồi cũng ra ngôi  nhà đó. Nhưng làm sao để “mục sở thị” những chuyện bên trong ngôi nhà?  Chị phát hiện hàng xóm sát vách ngôi nhà đó bán gạo, thế là chị vào vai  người cần mua gạo thường xuyên cho bếp ăn cơ quan với số lượng lớn. Qua  đó chị đã biết được: “Chuyện cô gái không biết sao trẻ thế mà số đỏ thế  chứ, lấy được ông chồng giàu sụ, nhưng phải tội hơi già và đi làm xa nên  thứ bảy, chủ nhật mới đánh ô tô màu đồng về ở với vợ con”. Chị bán gạo  còn vui vẻ lấy tấm ảnh ra khoe: “Đây là ảnh vợ chồng con cái cô ấy mới  chụp cùng với vợ chồng tôi hôm tết vừa rồi”, chị nhìn tấm ảnh mà đầu gối  run lên. Chồng chị ôm vai cô vợ hờ, trong tay cô ta bế một cậu bé trai,  thế mà anh ta suốt ngày kêu gào là bị vợ vu oan!</p>
<p>Chị đã bỏ ra  bao nhiêu tháng trời, đã vất vả tốn bao nhiêu sức lực để di tìm sự thật,  nhưng khi chạm tay tới sự thật rồi, chị lại không muốn tin. Bao nhiêu  nghị lực trong con người mãnh liệt một thời oai hùng trong chị bỗng như  biến đâu mất hết. Chị xiêu vẹo bước đi như vô định trong đời. Và bỗng  chị nhớ ra tòa báo của tôi, ở đó có một nữ nhà báo nhiều năm trước đã  gắn bó với chị để đưa tin về “những cuộc chiến chống lại cái ác” một  thời oanh liệt của chị. Nên chị tìm đến tôi. Nước mắt tuôn rơi ào ạt  trên khuôn mặt của người đàn bà thép…</p>
<p>Theo <strong>Cảnh Sát Toàn Cầu</strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ourways.net/2010/07/vao-hang-cave-de-tim-chong-vip/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Khóc và tự tát vào mặt khi bị bắt đang mua dâm</title>
		<link>http://ourways.net/2010/07/khoc-va-tu-tat-vao-mat-khi-bi-bat-dang-mua-dam/</link>
		<comments>http://ourways.net/2010/07/khoc-va-tu-tat-vao-mat-khi-bi-bat-dang-mua-dam/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 19 Jul 2010 08:55:56 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Đời sống]]></category>
		<category><![CDATA[cave]]></category>
		<category><![CDATA[chiến dịch]]></category>
		<category><![CDATA[mại dâm]]></category>
		<category><![CDATA[mây mưa]]></category>
		<category><![CDATA[quảng tây]]></category>
		<category><![CDATA[trung quốc]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ourways.net/?p=8106</guid>
		<description><![CDATA[
Một người đàn ông Trung Quốc 28 tuổi đã khóc thành  tiếng và tát vào mặt mình khi cảnh sát đột nhập và bắt quả tang đang mây  mưa với gái mại dâm.
Tuần trước, cảnh sát ở  Trung Quốc đã thực hiện chiến dịch bố ráp tại 6 trung tâm mại dâm [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div id="VietAd">
<p style="text-align: justify;"><strong>Một người đàn ông Trung Quốc 28 tuổi đã khóc thành  tiếng và tát vào mặt mình khi cảnh sát đột nhập và bắt quả tang đang mây  mưa với gái mại dâm</strong>.</p>
<p>Tuần trước, cảnh sát ở  Trung Quốc đã thực hiện chiến dịch bố ráp tại 6 trung tâm mại dâm ở  thành phố Quảng Tây.</p>
<div>
<table id="table2" border="0" width="25%">
<tbody>
<tr>
<td height="182">
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://docbao.vn/NewsMedia/assets/Nam2008/image_20100719/9chivithuong.jpg" border="0" alt="" /></p>
</td>
</tr>
<tr style="text-align: center;">
<td>Người đàn ông 28 tuổi che mặt khi bị bắt cùng gái  mại dâm.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
</div>
<p>Khi  đột kích vào một trung tâm spa, họ nghe một tiếng nói trong một căn  phòng: &#8220;Hãy trút bỏ quần áo nhanh lên&#8221;.</p>
<p>Và khi cảnh sát xông vào  phòng, họ thấy một người đàn ông và một phụ nữ trong tình trạng không  mảnh vải che thân.</p>
<p>Ngay lập tức, người đàn ông trong phòng ngồi  trên giường và bật khóc.</p>
<p>Anh ta cũng tự tát 8 lần  vào mặt mình và nói với cảnh sát rằng đây là lần đầu tiên anh ta quan hệ  với gái mại dâm.</p>
<p>&#8220;Tôi uống một chút và cảm thấy chóng mặt. Sau  đó, tôi nhớ một số người nói rằng phòng tắm hơi có thể giúp tỉnh táo,  và tôi đã&#8230; Tôi xin lỗi mẹ và công ty&#8221;, người này nói trong tiếng nấc.</p>
<div>Người  phụ nữ bị bắt cũng nói với cảnh sát rằng cô đã từng làm việc tại trung  tâm spa trong hai tháng và mỗi lần phục vụ khách được trả 100 nhân dân  tệ.</div>
<div>Theo Dân  Việt</div>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ourways.net/2010/07/khoc-va-tu-tat-vao-mat-khi-bi-bat-dang-mua-dam/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Bé Thảo: Chuyên gia show hàng webcam</title>
		<link>http://ourways.net/2010/07/be-thao-chuyen-gia-show-hang-webcam/</link>
		<comments>http://ourways.net/2010/07/be-thao-chuyen-gia-show-hang-webcam/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 13 Jul 2010 08:34:58 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Thời sự teen]]></category>
		<category><![CDATA[bé thảo]]></category>
		<category><![CDATA[cave]]></category>
		<category><![CDATA[chat sex]]></category>
		<category><![CDATA[khoe hàng]]></category>
		<category><![CDATA[nhà nghỉ]]></category>
		<category><![CDATA[sex]]></category>
		<category><![CDATA[show hàng]]></category>
		<category><![CDATA[điện thoại]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ourways.net/?p=8040</guid>
		<description><![CDATA[Thời gian gần đây, cư dân mạng còn chưa hết “bàng hoàng” với đoạn chat của một cô nàng 9x về chuyện “xe ga, xe số” thì lại được một phen “sốc” với với việc xuất hiện blog của cô bé tự nhận là teen girl rao bán webcam “khoe hàng” trên blog cá nhân&#8230;

Phải [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><span style="font-weight: bold; font-size: 10pt; font-family: Arial;">Thời gian gần đây, cư dân mạng còn chưa hết “bàng hoàng” với đoạn chat của một cô nàng 9x về chuyện “xe ga, xe số” thì lại được một phen “sốc” với với việc xuất hiện blog của cô bé tự nhận là teen girl rao bán webcam “khoe hàng” trên blog cá nhân&#8230;</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"><br />
Phải chăng đây là một trong những “chiêu” mới của một số <span style="border-bottom-style: solid; border-bottom-width: 1px; white-space: nowrap; text-decoration: underline;">teen</span> 9x để được nổi tiếng hay đơn giản chỉ là cách kiếm tiền của một số “bướm đêm” <span style="border-bottom-style: solid; border-bottom-width: 1px; white-space: nowrap; text-decoration: underline;">tuổi teen</span>?</p>
<p></span><span style="font-weight: bold; font-size: 10pt; font-family: Arial;">Blog rao bán webcam &#8220;show hàng&#8221;</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"><br />
Ngay sau khi blog với bài viết rao bán webcam này xuất hiện, nội dung blog đã được các cư dân mạng post lại ở hầu hết các diễn đàn lớn dành cho teen và khiến cộng đồng mạng xôn xao. Lời lẽ và nội dung của đoạn rao bán webcam trên blog quá “trơ trẽn” đã khiến không ít người phải “bức xúc”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"><br />
Theo như những lời lẽ có trên blog thì chứng tỏ “bé Thảo”( nickname mà chủ nhân của blog tự nhận) đã “hành nghề” show webcam từ lâu và bài “quảng cáo” trên blog này chẳng qua chỉ là một “thông báo” về những thay đổi trong cách thức “kinh doanh” của cô nàng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"> </span></p>
<table id="table1" class="image center" width="449" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"><img src="http://docbao.vn/NewsMedia/assets/Nam2008/image_20100713/khoeanh.jpg" border="0" alt="Mô tả ảnh." width="449" height="291" align="middle" /></span></td>
</tr>
<tr>
<td class="image_desc">
<p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"><span style="font-size: 10pt; color: #000000; font-family: Arial;"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"> <span style="font-size: 8pt; color: #000080; font-style: italic;">Một số nữ sinh Hải Phòng mặc đồng phục “khoe hàng</span></span><span style="font-weight: bold; font-size: 8pt; color: #000080; font-style: italic; font-family: Arial;"><span style="font-size: 8pt; color: #000080; font-style: italic; font-family: Arial;">”</span></span></span></p>
</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"></div>
<div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;">Không ít cư dân mạng chân chính nào đọc xong đoạn “chào hàng” trên blog này mà không khỏi “tím mặt” vì những câu rao bán vô cùng “trơ trẽn” như: “Đối với mã thẻ Viettel mệnh giá 50k (50.000), các anh sẽ được Thảo khoe webcam từ A đến Z, không thiếu cái gì… Đối với thẻ Viettel mệnh giá bằng hoặc trên 100 nghìn, các anh sẽ được yêu cầu Thảo show theo các anh muốn…”.</p>
<p>Vậy mà kèm với những câu “rao” trên lại còn có cả một bản nội quy quy định những điều như: “Không nói chuyện thô tục, mất văn hóa, không chửi, không thả bom, không buzz…”.(!?)</span></div>
<p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"><br />
Không chỉ có thế, “bé Thảo” còn đưa ra những quyền lợi mà những khách Vip của cô nàng có thể nhận được như: “sẽ được cho số điện thoại, địa chỉ để có thể đi chơi, đi nhà nghỉ, khách sạn” và để thành khách Vip thì cũng không quá khó khăn, chỉ cần đã có giao dịch 5 lần với thẻ viettel 50 nghìn&#8221;.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"><br />
Dù cách thức “kinh doanh” này khiến không ít người “nóng mặt”, nhưng có vẻ “người kinh doanh” vẫn làm ăn rất phát đạt, thế nên trong blog mới có những dòng như thế này: “từ giờ Thảo sẽ không áp dụng thẻ Viettel mệnh giá 20 nghìn nữa, thẻ mệnh giá nhỏ nhất sẽ là 50 nghìn”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-indent: 0.5in; text-align: justify;"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"><br />
“Người kinh doanh” không chỉ có một, trên trang blog của một “bé Thảo” khác với nickname: sex.slave93 cũng có nội dung giao bán webcam tương tự. Không những thế, “bé Thảo thứ hai” này còn up cả một số bức ảnh đang show hàng của mình lên blog để xem như…giới thiệu qua về mặt hàng</span><span style="font-weight: bold; font-size: 10pt; font-family: Arial;">.</p>
<p>Một cách để được nổi tiếng?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"><span style="font-weight: bold; font-size: 10pt; font-style: italic; font-family: Arial;"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;">Khi tôi chat với những anh chàng đã từng xem màn show hàng của cả hai “bé Thảo” này thì nhận được những câu chia sẻ “kinh nghiệm” kiểu như: “Con này ngon hơn con kia” hay “chỉ cần gửi mã thẻ điện thoại rồi xem nó “biểu diễn”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"> </span></p>
<table id="table2" class="image center" width="329" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><a onclick="return openImageNews(this,571,470)" href="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/201007/original/images1998380_images1998353_show_hang3.jpg"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"><img src="http://docbao.vn/NewsMedia/assets/Nam2008/image_20100713/khoeanh1.jpg" border="0" alt="d" width="329" height="400" align="middle" /></span></a></td>
</tr>
<tr>
<td class="image_desc"><span style="font-size: 8pt; color: #000080; font-style: italic; font-family: Arial;">Khi mà với 9x, việc show hàng, khoe hàng và quan điểm về “sex” càng ngày càng là “chuyện nhỏ” thì blog rao bán “chat sex” của hai “bé Thảo” này phải chăng là hồi chuông mở màn cho mối lo ngại về tình trạng mua bán “sex” trên mạng trong một bộ phận giới trẻ đang càng ngày càng “phát triển”???</span></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"></div>
<div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;">Vào vai một người có nhu cầu xem “bé Thảo” show webcam, tôi đã được “giao dịch” qua yahoo trực tiếp với cô bé này, tuy nhiên sau một hồi tôi khăng khăng đòi xem webcam trước khi gửi mã thẻ thì cô nàng bỏ ngay giọng điệu nhẹ nhàng, trở mặt: “Có tiền thì show, không có tiền thì miễn, cảm ơn”.</span></div>
<p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"><br />
Sau khi nội dung blog rao bán webcam show hàng trên tràn lan trên các mạng xã hội, các diễn đàn của teen, nó đã khiến không ít người phải “bức xúc”. Một bạn có nickname Shouny ken bình luận: “Nghĩ lại đi! Làm việc này mà không biết xấu hổ à? Đã thế còn “khoe” nữa chứ! Con gái mà thế à? Không nghĩ hộ mình thì cũng phải nghĩ cho bố mẹ chứ”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"><br />
Rất nhiều người lên án hành động này, cho rằng đây là việc làm “ô uế” mạng xã hội, biến các blog cá nhân thành một chợ giao dịch “hàng bẩn”. Một số khác cho rằng đây có lẽ lại là một cách gây sốc khác của vài thành viên 9x nổi loạn muốn được nổi tiếng vì thời gian gần đây các vụ scandal mà dân 9x tạo ra như: tự “đạo diễn” clip đánh nhau giả, post ảnh show hàng mặc nguyên đồng phục trên blog hay những vụ show hàng tập thể của teen girl cũng “nổi đình nổi đám” không kém gì scandal của các “sao”. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"><br />
Phải chăng chủ nhân của blog rao bán wc này cũng mắc chứng bệnh thích được show hàng, muốn được ngưỡng mộ? Hơn nữa, với cách làm “sáng tạo” này chủ nhân blog vừa có thể được nổi tiếng lại vừa có thêm “thu nhập”???. Hoặc cũng có thể đây là cách kinh doanh mới của “bướm đêm” mạo danh girl 9x?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"><br />
Việc các girl 9x đua nhau show hàng tự sướng rồi post lên mạng đang đặt ra mối lo ngại ngày càng lớn về đạo đức của một bộ phận giới trẻ ngày nay, đặc biệt là sau vụ việc một nữ sinh 14 tuổi chụp ảnh tự sướng mặc nguyên đồng phục rồi post lên blog. </span></p>
<div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"><br />
Khi mà với 9x, việc show hàng, khoe hàng và quan điểm về “sex” càng ngày càng là “chuyện nhỏ” thì blog rao bán “chat sex” của hai “bé Thảo” này phải chăng là hồi chuông mở màn cho mối lo ngại về tình trạng mua bán “sex” trên mạng trong một bộ phận giới trẻ đang càng ngày càng “phát triển”???</span></div>
<div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"></div>
<div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;">
<p><span style="font-weight: bold; font-size: 10pt; font-family: Arial;">Theo VietNamNet</span></p>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ourways.net/2010/07/be-thao-chuyen-gia-show-hang-webcam/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Gái &#8220;bán hoa&#8221; và những &#8220;quả lừa đẹp&#8221;</title>
		<link>http://ourways.net/2010/07/gai-ban-hoa-va-nhung-qua-lua-dep/</link>
		<comments>http://ourways.net/2010/07/gai-ban-hoa-va-nhung-qua-lua-dep/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 11 Jul 2010 09:17:09 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Đời sống]]></category>
		<category><![CDATA[bán dâm]]></category>
		<category><![CDATA[bán hoa]]></category>
		<category><![CDATA[cave]]></category>
		<category><![CDATA[còn trinh]]></category>
		<category><![CDATA[ngàn vàng]]></category>
		<category><![CDATA[tiết lợn]]></category>
		<category><![CDATA[đại gia]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ourways.net/?p=8004</guid>
		<description><![CDATA[Các quý ông cho rằng hưởng thụ “hàng xịn” (gái trẻ còn trinh) thì sẽ không bị lây bệnh. Nhưng họ đâu biết rằng, những cô gái này đã có thâm niên trong nghề bán dâm và “cái ngàn vàng” kia chỉ là tiết lợn mà thôi…
Gặp 3 cô gái đi bán “đồ giả”
Sáng 24/10, [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Các quý ông cho rằng hưởng thụ “hàng xịn” (gái trẻ còn trinh) thì sẽ không bị lây bệnh. Nhưng họ đâu biết rằng, những cô gái này đã có thâm niên trong nghề bán dâm và “cái ngàn vàng” kia chỉ là tiết lợn mà thôi…</strong></p>
<p><strong>Gặp 3 cô gái đi bán “đồ giả”</strong></p>
<p>Sáng 24/10, tôi có mặt tại trụ sở số 7 Thiền Quang. 3 cô gái bán dâm trong đường dây “làm hàng giả” của tú bà Hoàng Thị Mai Oanh, 46 tuổi, trú tại xã Tam Đồng, huyện Mê Linh (Hà Nội) đang được các trinh sát lấy lời khai. Tôi ngồi lặng lẽ quan sát các cô để cắt nghĩa vì sao các “đại gia” lắm tiền nhiều của lại bị lừa đây là thứ hàng “xịn”.</p>
<p>Trong 3 cô gái bị bắt thì Lý Thị L. chưa đầy 16 tuổi. Khuôn mặt thanh thanh, đôi mắt nhỏ nhưng đen láy, vẫn hồn nhiên cười khi bắt gặp sự quan sát của tôi. L. vẫn mặc cái áo len màu tím khi bị bắt về, trông giản dị và lành lành.</p>
<p>Xinh nhất đám là Bàn Thị M., mới 18 tuổi. M. mặc cái áo sơ mi hồng, cổ lá sen như học sinh THPT. Một trinh sát hỏi đùa M.: “Cháu xinh nhất bản, hay nhất xã?”. Cô gái cười phô hàm răng trắng phau. M. là cô gái được Tú bà Oanh hay chọn dẫn cho khách nhiều nhất, bởi cô xinh và có cách moi tiền cực khéo.</p>
<p style="text-align: left;"><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://ourways.net/wp-content/uploads/2010/07/gai340.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-8006" title="gai340" src="http://ourways.net/wp-content/uploads/2010/07/gai340.jpg" alt="" width="340" height="230" /></a><br />
Một lần, có “đại gia” cũng thuộc diện già rơ trong làng ăn chơi đã bỏ 5 triệu ra mua “lần đầu giả” của M. Sau cuộc mây mưa, cô gái giả vờ đau đớn, khóc lóc khiến “đại gia” cuống cuồng dỗ dành. Trong nước mắt, M. bịa ra một câu chuyện cực kỳ cảm động về hoàn cảnh gia đình trớ trêu, khiến cô gái phải bán mình cứu đói cả gia đình.</p>
<p>Nước mắt của “nàng Kiều” thời hiện đại đã làm ướt rượt lòng của người đàn ông tuy già nhưng lắm tiền. Ông ta lại cảm thấy mình đã được hưởng diễm phúc và có phần lỗi trong việc hủy hoại đời con gái của cô bé đáng tuổi con cháu mình, có số phận khổ ải. Rưng rưng, ông khách già đã rút 5 triệu nữa trong túi nhét vào quần nhỏ của cô gái và dặn rằng đừng để cho bà chủ biết (!).</p>
<p>Rõ ràng, Tú bà Oanh cũng đã nghiên cứu khá kỹ về thị hiếu khách làng chơi. Các cô lại là người dân tộc Dao ở tận miền núi cao Sơn La xuống, với những cái họ nghe là lạ: Bàn Thị… Lý Thái… Các cô lại rất kiệm lời khi nói bằng tiếng Kinh, thi thoảng lại bật ra một số câu của người Dao khiến khách chỉ gật gù công nhận họ là người dân tộc thiểu số chứ có hiểu gì đâu…</p>
<p>Tú bà Oanh còn hướng dẫn các cô kỹ nghệ giả cái ngàn vàng bằng cách dùng bông gòn thấm tiết lợn nhét vào trước khoảng 1 tiếng. Khi “hành sự” phải giả vờ nhăn nhó, kêu đau đớn cho khách tin tưởng vào những giọt tiết lợn là của thật.</p>
<p>Bằng cách đó, các cô cứ bán đi bán lại cái “lần đầu” của mình hàng chục lần mà chẳng hề bị phát hiện. Và thế là tiền triệu cứ chui vào túi của Tú bà Oanh và các cô gái mại dâm hoạt động theo công nghệ cao này.</p>
<p><strong>Các “đại gia” và những họa phải gánh</strong></p>
<p>Theo Oanh kể thì đa phần khách đến với đường dây của thị và bị lừa mua trinh giả là các ông làm thầu xây dựng. Họ lắm tiền, mỗi khi gặp vận đen là thích dùng &#8220;gái tơ&#8221; để giải đen.</p>
<p>Và có một điều, họ cứ nghĩ rằng, hưởng thụ với các cô gái lần đầu thì sẽ không bị lây nhiễm bệnh tật. Chao ôi, nếu các ông biết rằng, cô gái “bán trinh” cho các ông lại là gái mại dâm, trôi dạt hết nhà hàng này đến nhà hàng khác thì chắc sẽ xỉu mất.</p>
<p>Chẳng hạn Bàn Thị H., 21 tuổi, cô gái thứ 3 bị bắt trong đường dây của Oanh đã có thâm niên 5 năm bán dâm trong các nhà hàng, thậm chí còn trôi dạt cả ra đứng đường. Cả Lý Thái L., Bàn Thị M. cũng đều đã nhiều lần bán dâm cho khách.</p>
<p style="text-align: justify;">Khi trinh sát hỏi có đi khám sức khỏe xem có bệnh tật gì không, các cô đều lắc đầu, coi như chẳng phải chuyện của mình. Mà họ toàn người từng có “thâm niên” bán dâm như vậy, có lẽ chuyện nhiễm bệnh, thậm chí kể cả căn bệnh thế kỷ cũng chẳng có gì là lạ.</p>
<p style="text-align: justify;">Trong số 3 cô gái bị bắt quả tang thì có Lý Thái L. mới gần 16 tuổi. May cho một ông khách hôm đó khi hỏi và biết tuổi L. đã kịp xuôi cái cảm giác ham muốn, cảnh giác không quan hệ nữa.</p>
<p>Hiện nay, bọn môi giới đang nhằm vào các cháu gái còn ít tuổi để gạ gẫm bán đi cuộc đời con gái của mình. Một số “đại gia” ỉ thế đồng tiền, thích mua vui bằng cách phá hoại cuộc đời các cháu gái này đã bị trả giá đắt.</p>
<p style="text-align: justify;">Như một “đại gia” nổi tiếng đã phải lĩnh án 7 năm tù giam vì tội mua trinh trẻ em. Một số cán bộ của tỉnh Cao Bằng liên quan đến vụ mua trinh các nữ sinh cũng đã bị khởi tố về tội danh trên.</p>
<p style="text-align: justify;">Gần đây nhất, Công an tỉnh Bắc Kạn đã khởi tố đối với Trần Văn Thuận, 40 tuổi, ở TP Hòa Bình, tỉnh Hòa Bình, một cán bộ giám sát thi công về lĩnh vực xây dựng vì đã mua dâm một cháu gái mới hơn 15 tuổi.<br />
Mong rằng chuyện của các vị khách làng chơi trên sẽ là bài học cho ai đó có nhiều tiền và thích chơi ngông, bán rẻ danh dự và đạo đức của mình trong lối sống sa đọa.</p>
<p>Theo VietNamNet</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ourways.net/2010/07/gai-ban-hoa-va-nhung-qua-lua-dep/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Hà Giang chấn động vụ Chủ tịch tỉnh mua dâm</title>
		<link>http://ourways.net/2010/07/ha-giang-chan-dong-vu-chu-tich-tinh-mua-dam/</link>
		<comments>http://ourways.net/2010/07/ha-giang-chan-dong-vu-chu-tich-tinh-mua-dam/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 07 Jul 2010 03:54:07 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Đời sống]]></category>
		<category><![CDATA[bán dâm]]></category>
		<category><![CDATA[cave]]></category>
		<category><![CDATA[chủ tịch]]></category>
		<category><![CDATA[hành chính]]></category>
		<category><![CDATA[sầm đức xương]]></category>
		<category><![CDATA[điện thoại]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ourways.net/?p=7928</guid>
		<description><![CDATA[Dung khai nhận vào tháng  11-2005 có qua đêm với ông Nguyễn Trường Tô tại một khách sạn ở Hà Nội.  Bức ảnh được Dung chụp sau khi hai người quan hệ xong, bằng máy điện  thoại di động Nokia N7260.
Ngay  khi những kết luận và đề nghị kỷ luật ông [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><strong>Dung khai nhận vào tháng  11-2005 có qua đêm với ông Nguyễn Trường Tô tại một khách sạn ở Hà Nội.  Bức ảnh được Dung chụp sau khi hai người quan hệ xong, bằng máy điện  thoại di động Nokia N7260.</strong></div>
<p>Ngay  khi những kết luận và đề nghị kỷ luật ông Nguyễn Trường Tô &#8211; Chủ tịch  UBND tỉnh Hà Giang của Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng được công bố,  vùng cao nguyên đá lại chấn động với thông tin về một vụ mua bán dâm có liên quan đến nhân vật này.</p>
<p><strong>Phát hiện động trời</strong></p>
<p>Theo bản tin trên Báo điện  tử Đại Đoàn Kết hôm 6-7, ngày 22 &#8211; 11 &#8211; 2006, khi bắt quả tang Nguyễn  Thị Dung (Nguyễn Thị Trang) bán dâm cho một vị khách tên Phạm Văn Bằng  tại một khách sạn ở phường Minh Khai, thị xã Hà Giang, Công an thị xã Hà  Giang có lập biên bản thu giữ của Dung một điện thoại di động Nokia  N73. Vụ mua bán dâm đã được xử lý hành chính theo quy định.</p>
<div>Tuy  nhiên, kiểm tra chiếc điện thoại di động trên, Công an thị xã Hà Giang  đã phát hiện có nhiều cuộc gọi, tin nhắn và hình ảnh một người đàn ông  lõa thể nằm trên giường. Sau khi in phóng 4 kiểu thành 13 ảnh để đối  chiếu, người đàn ông trên được xác định là ông Nguyễn Trường Tô &#8211; Chủ  tịch UBND tỉnh Hà Giang.</div>
<div>
<table align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://docbao.vn/NewsMedia/assets/Nam2008/image_20100706/cuonphangvenuocsa.jpg" border="0" alt="" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Hai bị cáo Hằng và Thúy trong vụ Sầm Đức Xương mua  dâm. Ảnh: Thanh niên</td>
</tr>
</tbody>
</table>
</div>
<p>Tại  biên bản làm việc với công an, Dung khai nhận vào tháng 11-2005 có qua  đêm với ông Tô tại một khách sạn ở Hà Nội. Bức ảnh được Dung chụp sau  khi hai người quan hệ xong, bằng máy điện thoại di động Nokia N7260. Sau  khi đổi điện thoại, Dung đã chuyển toàn bộ số ảnh trên sang máy di động  Nokia N73.</p>
<p>Trong máy di động của Nguyễn Thị Dung còn có tin  nhắn được gửi đến từ máy di động số 09132711** (số máy của ông Tô đăng  ký trong danh bạ UBND tỉnh) với ký hiệu “TYCT”. Dung cho biết đó là viết  tắt của cụm từ “Tình yêu Chủ tịch”.</p>
<p>Sau khi biết sự việc này,  ông Nguyễn Bình Vận &#8211; Giám đốc Công an tỉnh Hà Giang, đã báo cáo sự việc  cho Bí thư Tỉnh ủy Hà Giang Hoàng Minh Nhất. Ông Nhất đã giao nhiệm vụ  cho Giám đốc Công an tỉnh gặp ông Tô thông báo, nói rõ vụ việc, đồng  thời giao cho ông Nguyễn Huy Nạp &#8211; Trưởng ban Tổ chức Tỉnh ủy (đã nghỉ  chế độ), gặp ông Tô yêu cầu rút kinh nghiệm.</p>
<p><strong>Ông  Nguyễn Huy Nạp: Tôi không biết gì!</strong></p>
<p>Trao đổi với phóng viên  NTNN, ông Nguyễn Huy Nạp &#8211; nguyên Trưởng ban Tổ chức Tỉnh ủy Hà Giang,  khẳng định: &#8220;Từ năm 2005 đến khi nghỉ hưu (năm 2009), Thường vụ Tỉnh ủy  cũng như Ban tổ chức Tỉnh ủy không hề nghe thông tin gì về những việc  trên.</p>
<p>Thời tôi làm không thấy gì cả, không ai đưa ra tập  thể, không ai báo cáo gì và cũng không ai giao cho tôi kiểm tra việc  này. Khi tôi còn đương nhiệm, Bí thư Tỉnh ủy chưa bao giờ giao cho tôi  làm kiểm điểm hay nhắc nhở về các bức ảnh thiếu lành mạnh của ông Tô.</p>
<div>Cũng  có thể họ không muốn giao cho tôi, vì nếu giao thì mọi chuyện sẽ vỡ lở  và nhiều người khác sẽ biết. Do đó, theo tôi hiểu chỉ có anh Nhất và anh  Vận biết. Nếu đưa ra tập thể thì mọi việc đã được xử lý từ thời điểm đó  chứ không phải bây giờ mới bị vỡ lở”.</div>
<div>Trước  đó, trong vụ án Hiệu trưởng mua trinh học trò ở Hà Giang, hai bị cáo  Nguyễn Thúy Hằng, Nguyễn Thanh Thúy đã khai ngay tại tòa một “danh sách  đen” nhiều cán bộ, công chức mua dâm mình. Trong danh sách này có tên  ông Nguyễn Trường Tô. Sau lời khai này, TAND tỉnh Hà Giang đã trả hồ sơ  để điều tra bổ sung.</div>
<div>Theo Dân Việt</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ourways.net/2010/07/ha-giang-chan-dong-vu-chu-tich-tinh-mua-dam/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tương Bần ko còn&#8230;còn Cave</title>
		<link>http://ourways.net/2010/07/tuong-ban-ko-con-con-cave/</link>
		<comments>http://ourways.net/2010/07/tuong-ban-ko-con-con-cave/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 06 Jul 2010 13:26:14 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Đời sống]]></category>
		<category><![CDATA[aids]]></category>
		<category><![CDATA[ăn chơi]]></category>
		<category><![CDATA[cave]]></category>
		<category><![CDATA[mại dâm]]></category>
		<category><![CDATA[phố nối]]></category>
		<category><![CDATA[sida]]></category>
		<category><![CDATA[tử thần]]></category>
		<category><![CDATA[động]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ourways.net/?p=7924</guid>
		<description><![CDATA[Dân chơi ở phố Bần (Mỹ Hào, Hưng Yên) thường truyền miệng câu &#8220;Bất đáo phố Bần phi nam tính&#8221; (Không đến phố Bần không phải là…đàn ông), dân vãng lai năm thì mười họa, cắc bụp lượn qua, sau hồi phởn trí chui ra, tay &#8220;bai bai&#8221; miệng thì tấm tắc khen em &#8220;to [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><strong><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://ourways.net/wp-content/uploads/2010/07/massage-6-7.jpg"><img class="alignleft size-full wp-image-7925" title="massage-6-7" src="http://ourways.net/wp-content/uploads/2010/07/massage-6-7.jpg" alt="" width="200" height="200" /></a>Dân chơi ở phố Bần (Mỹ Hào, Hưng Yên) thường truyền miệng câu &#8220;Bất đáo phố Bần phi nam tính&#8221; (Không đến phố Bần không phải là…đàn ông), dân vãng lai năm thì mười họa, cắc bụp lượn qua, sau hồi phởn trí chui ra, tay &#8220;bai bai&#8221; miệng thì tấm tắc khen em &#8220;to cây mập quả&#8221; mà rằng &#8220;đi đâu anh cũng&#8230; về Bần&#8221;!.</strong></p>
<p>Nghe lời đồn thổi, sục sôi tôi đến Bần để &#8220;mục sở thị&#8221; chốn chơi xa hoa mệnh danh &#8220;Đệ nhất Hưng Yên&#8221;, cách Hà Nội hơn 20 km.</p>
<p><strong>Lả lướt &#8220;phố hoa&#8221;</strong></p>
<p>Đến phố Bần, chẳng ai lạ quán &#8220;Gội đầu thư giãn TH&#8221; của M. &#8220;Chị&#8221; được đám dân chơi phố huyện cùng đám choai choai thôn Giai Phạm gần đó &#8220;tôn kính&#8221; lắm. Chả vậy, mỗi khi được dịp chén tác, chán thù với dăm củ lạc kẹ chị &#8220;bánh bao&#8221;, có gã đã nổi khùng vác dao bầu một hai sống mái, quyết bảo vệ cho bằng được danh hiệu &#8220;Ba to&#8221; &#8211; &#8220;Chị&#8221; là người &#8220;dám nói, dám làm&#8221;, bỏ đứt cái nghề làm tương truyền thống, &#8220;chị&#8221; là bậc &#8220;tiền bối&#8221; đầu tiên có thâm niên trong nghề kinh doanh &#8220;thư giãn&#8221; ở cái phố Bần này.</p>
<p>&#8220;Động&#8221; của &#8220;chị&#8221; nằm trên Quốc lộ 5. Gọi là &#8220;động&#8221; cho oai chứ thực ra đó chỉ là một căn nhà tạm bợ khoảng 9-12m2, lụp xụp vào hôi hám nhưng nhờ vào tài &#8220;thư giãn&#8221; của &#8220;chị&#8221; mà hai căn phòng được trang trí mùi mẫn, đèn hồng, rèm xanh, ảnh sex treo to nom sực cảnh ân ái. Chỉ tội cái mùi hôi là không tài nào khử được nên đành trộn dầu xả lẫn thuốc xịt phòng, toilet bốc lên mùi khăm khẳm, ngai ngái&#8230;</p>
<p>Vì ở gần Quốc lộ 5 nên quán của &#8220;chị&#8221; khách ra vào tấp nập. Có khách phải chờ cả tiếng mới đến lượt. Khách vào đây tìm của lạ thì đương nhiên, nhưng lạ hơn từ ngày &#8220;kinh doanh&#8221; tới nay, &#8220;chị&#8221; chưa một lần bị &#8220;dính&#8221; (?!). Đặc biệt, &#8220;chị&#8221; tuyên bố khách đến đây không được dùng &#8220;bao&#8221; vì &#8220;chị&#8221; tuyển chọn các em không bị&#8230; SIDA! Quái hơn là dùng &#8220;bao&#8221; ngộ nhỡ cánh công an kiểm tra thì trở thành &#8220;vật chứng -tang vật&#8221;!. Ngoài việc điều hành 3 em được chị nuôi cơm hàng ngày, &#8220;chị&#8221; ngồi một chỗ tán dóc với đám đàn em, chẻ rau muống và cầm dũa móng chân tay.</p>
<p>&#8220;Túc tắc, cò con thôi, làm ăn nhớn phải &#8220;Khu công nghiệp không khói phố Nối&#8221;". Quả như &#8220;chị&#8221; nói, đi dọc phố thấy rất nhiều nhà núp bóng &#8220;cà phê thư giãn&#8221;, đi non cây số đếm trên 30 quán, nhòm vào trong nhung nhúc các cặp đùi dài õng ẹo lượn như châu chấu. &#8220;Dân ở đây không biết uống cà phê&#8221; &#8211; chị H &#8211; một người dân cạnh đó nói rồi quả quyết: &#8220;100% các quán cà phê này chứa tiếp viên là kích dục, thích thì đi nhà nghỉ, có quán cho nhân viên hành sự tại chỗ luôn&#8221;.<br />
<strong><br />
&#8220;Sởn da gà&#8221; khi giáp mặt</strong></p>
<p>Bán tín, bán nghi, tôi ghé vào một quán trưng biển &#8220;HB &#8211; thư giãn&#8230;&#8221;. Chưa kịp dừng xe thì một em lao ra kéo tuột vào trong nhà, miệng nói oang oang như mê sảng:  &#8220;Vào đây  làm&#8230; cái cho đỡ đau lưng! &#8220;. Đánh bạo, tôi mò vào phía trong gặp 4-5 em đang ngồi đánh bài. &#8220;Nóng chảy mỡ không&#8230; được&#8221; -  lấy lý do vậy, tôi &#8220;tút&#8221; thẳng. &#8220;Hãm&#8230;!&#8221;, một em chửi đổng theo.</p>
<p>Vào thêm vài quán nữa, quán nào cũng có  4 &#8211; 5 em đang ngồi chơi bài chờ khách, có em đang&#8230; dạng chân cầm tờ giấy đang cháy huơ hươ để đốt&#8230; vía!. Có lẽ mấy ngày nay, trời nóng tới 40độ nên các em &#8220;móm&#8221; nặng. &#8220;Nóng, có em tung váy mắc màn ngủ ngoài đường&#8230; chờ khách!&#8221; &#8211; một chủ sửa xe máy cạnh đó nói.</p>
<p>Con wave tàu tiếp tục lộ trình hướng ngã tư phố Nối. Chẳng khác gì quán &#8220;chị&#8221; M, vài chục quán cà phê thư giãn bên đường nhưng không khí làm ăn sôi nổi, tấp nập, cạnh tranh khác hẳn với phố Bần. Mặc cho trời nóng hầm hập bốc lên từ mặt đường nhựa, các em vẫn kiên trì mặc váy ngắn, áo không dây đứng ra gần mặt đường túc trực thi nhau vẫy, mời chào, lôi kéo khách. Bên cạnh là dăm gã &#8220;máu lạnh&#8221; (bảo kê) nom mặt &#8220;tanh tưởi&#8221;, mắt gườm gườm quan sát, chỉ cần một va chạm nhỏ thôi là sẵn sàng lao vào xin&#8230; &#8220;tí tiết&#8221;. Rùng mình tôi  ấn vội chiếc máy ảnh vào túi. Thượng tuần tháng 5 (âm lịch), trời nóng  như thiêu nhưng dân chơi vẫn &#8220;không sợ mưa rơi&#8221; lũ lượt kéo tới&#8230;</p>
<p>Theo nhận xét của một dân chơi phố Bần, thì ở đây thuộc &#8220;khu công nghiệp không khói&#8221;, dân chơi &#8220;đa sắc tộc&#8221;, khỏi lo &#8220;ếch, ết&#8221; gì cả, toàn 8X, 9X. &#8220;Hoa ban&#8221; (chỉ các em ở Tây bắc người dân tộc Thái, Tày, Mường&#8230;) có, &#8220;hoa cỏ may&#8221; (các em người Kinh) có, tuy vậy em nào cũng rất &#8220;mật ong&#8221; (ngọt ngào) đong đưa chiều chuộng khách &#8220;tới&#8221; thì thôi! Đặc biệt, nhiều quán ở đây còn có chiêu &#8220;khuyến mãi&#8221; khách, ngoài việc thường xuyên tìm kiếm thay đổi &#8220;dàn&#8221; tiếp viên trẻ đẹp còn tung ra độc chiêu &#8220;2 tặng 1&#8243; (khách đến 2 ngày liên tiếp, tặng 1 ngày, thường là 1h ngồi với em).</p>
<p>Hơn 12h đêm, chui vào một quán, các em bu lại, một em&#8230; đòi làm &#8220;chuyện ấy&#8221;. Thấy tôi làm bộ sợ con &#8220;ết&#8221;, một em bảo: &#8220;Bọn nghiện mới bị, &#8220;yêu&#8221; thế này&#8230; không sao!?&#8221;- Không bao cao su&#8230;? &#8211; Tôi hỏi. &#8220;Khỏi cần, phí&#8230; 3000đ/chiếc, &#8220;đánh&#8221; bao&#8230; vướng, &#8220;cụt&#8230;&#8221;!?- Nghe mà thất kinh.</p>
<p>Rất hồn nhiên, em kể tiếp: &#8220;Khách đến đây chẳng ai đòi &#8220;bao&#8221; cả, nhưng hôm rồi gặp ông khách khó tính đòi &#8220;bao&#8221;, hỏi &#8220;vay&#8221; các quán nhưng đều bị &#8220;cháy bao&#8221;, bí quá, mót tiền em lấy&#8230; túi ni -lông (vỏ bóng kính bọc phía ngoài bao thuốc), khách &#8220;xài&#8221; thấy lạ, em đổ cho đó là của&#8230; nội!. Kể ra thì các em cũng lắm thủ đoạn với khách, nào là những ngày &#8220;bị&#8221;&#8230; nhưng vẫn kiếm được tiền của khách, nào gian lận giờ&#8230; thôi thì vô số.</p>
<p>Vừa thoát khỏi &#8220;toạ độ chết&#8221; ở phố Nối, tôi đang định mướt ga về Hà Nội, đến gần ngã tư phố Nối, một giọng líu lô, chưa sõi tiếng kinh phát ra từ trong bóng tối trên chiếc giá bán hoa quả ven đường &#8220;nàm tí anh ơi&#8221;. Nhận ra một &#8220;sơn nữ&#8221;, tôi tấp lại. Em bảo tên là Ngọc, người Mường, quê Kim Bôi, 24 tuổi, quá &#8220;đát&#8221; rồi nên phải ra đứng đường. Đi thêm một đoạn nữa về phố Bần gặp dăm  em khác toàn &#8220;hàng quá đát&#8221;, &#8220;hàng phế&#8221; đứng trước cửa quán đón khách, thường là các bác tài chơi đêm.</p>
<p><strong>Lưỡi hái vô hình<br />
</strong><br />
Chị H, giáo viên quê ở Hà Tĩnh, một lần lên thăm chồng đang là công nhân tại phố Nối bảo, thấy quán xá và các em &#8220;cá vàng&#8221; (cave) ở đây nhiều quá,  ngộ nhỡ&#8230;!. Lo lắng cho chồng và bản thân, nghĩ rồi trước khi về chị tuyên bố: &#8220;Mỗi lần về quê, anh phải đem theo giấy xét nghiệm thử HIV về rồi mới được&#8230;&#8221;.</p>
<p>Có lẽ đây không phải là lỗi lo riêng của chị H, mà của tất cả những người làm vợ, làm mẹ có chồng, con đang công tác, học tập trên địa bàn này. ông T. một cựu chiến binh ấm ức nói: &#8220;&#8230; Thị trấn bé đến nướng một con mực ai cũng&#8230; ngửi thấy mà có tới cả trăm quán cà phê đèn mờ. Môi trường ở đây đang thực sự bị ô nhiễm, không phải vì khí thải công nghiệp, mà nguy hại hơn bởi phải sống trong không khí ngột ngạt của mùi &#8220;son phấn&#8221; từ các quán cà phê &#8211; một thứ tệ nạn đang ngày đêm hoành hành. Người làm vợ thì lo chồng trót dại mang con &#8220;ết&#8221; về nhà, cha mẹ thì lo con mình đua đòi hư hỏng, người già thì đêm mất ngủ bởi tiếng gầm rú của xe máy, tiếng chửi bới, đâm chém của khách làng chơi&#8230;Chẳng nói ai đâu xa, cô cháu gái tôi mới hơn 3 tuổi, chưa hiểu mô tê gì, chắc nghe người lớn nói nhiều, hoặc do ai đó xui dại nên có hôm chợt nói “lớn lên con muốn làm nghề&#8230; cave&#8221;!? Hãi quá, ông T phải bàn với vợ chồng con gái cấp tốc &#8220;di dân&#8221;, tránh &#8220;hậu họa&#8221;.</p>
<p>Không chỉ thu hút khách chơi, các quán cà phê ở đây còn lôi kéo cả những em đang ở độ tuổi học sinh và sinh viên các trường Trung học chuyên nghiệp về &#8220;đầu quân&#8221;. Chủ một quán giải khát ở phố Bần bảo, do nhà ở phía sau các quán &#8220;gội đầu thư giãn&#8221; cứ mỗi sáng anh chị phải cầm xẻng đi xúc toàn&#8230; bao cao su và khăn lau (loại khăn ăn) của các em từ trong các quán cà phê bên cạnh xả ra. Anh đã từng đi &#8220;quán triệt&#8221; từng quán, nhưng tình hình vẫn không thuyên giảm. Nói rồi anh chỉ cho tôi xem một đống khăn lau và bao cao su ở phía sau vườn, mùi hôi khó chịu bốc lên. Khủng khiếp!</p>
<p>Hơn 2 giờ sáng, trên con &#8220;la già&#8221; khò khè phả khói về Hà Nội với nỗi ám ảnh về đại dịch HIV, bất giác tôi nhớ câu nói của một nhà văn: SIDA là lưỡi hái của tử thần đi đến đâu ngửi thấy mùi tanh và hôi của máu đến đó&#8230; Và những hình ảnh tôi đã từng gặp, những thân hình gày còm lở loét, những đám tang vội vàng, những đứa trẻ vô tội&#8230; cùng biết bao cái chết chưa được báo trước&#8230;  phải chăng, &#8220;lưỡi hái tử thần&#8221; đã và đang &#8220;gặt&#8221; những người dân vô tội nơi đây.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ourways.net/2010/07/tuong-ban-ko-con-con-cave/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
