<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Ourways &#187; Gửi gió</title>
	<atom:link href="http://ourways.net/category/gui-gio/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://ourways.net</link>
	<description>Mở lối đi riêng</description>
	<lastBuildDate>Fri, 27 Aug 2010 16:28:01 +0000</lastBuildDate>
	<generator>http://wordpress.org/?v=2.9</generator>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
			<item>
		<title>Tâm sự&#8230; gái xấu</title>
		<link>http://ourways.net/2010/07/tam-su-gai-xau/</link>
		<comments>http://ourways.net/2010/07/tam-su-gai-xau/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 22 Jul 2010 09:05:55 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[con gái]]></category>
		<category><![CDATA[gái xấu]]></category>
		<category><![CDATA[shop]]></category>
		<category><![CDATA[tâm sự]]></category>
		<category><![CDATA[thân phận]]></category>
		<category><![CDATA[vô đối]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ourways.net/?p=8137</guid>
		<description><![CDATA[
Người ta xinh đẹp mặc đồ xịn đã thích, cởi ra thì  càng thích. Gái xấu mặc đồ xịn mà cởi ra thì nghe thấy bảo &#8220;thôi mặc vào  đi em&#8221;.
Làm thân con gái nếu chẳng  may bị xấu thì phải tìm cách mà chữa xấu. Buổi sáng gái xấu lên mạng [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div id="VietAd">
<div style="text-align: justify;"><strong>Người ta xinh đẹp mặc đồ xịn đã thích, cởi ra thì  càng thích. Gái xấu mặc đồ xịn mà cởi ra thì nghe thấy bảo &#8220;thôi mặc vào  đi em&#8221;.</strong></div>
<div style="text-align: justify;">Làm thân con gái nếu chẳng  may bị xấu thì phải tìm cách mà chữa xấu. Buổi sáng gái xấu lên mạng xui  gái xấu khác đi shopping thì đến chiều cũng tự mình chui vào một cái  shop. Gái xấu thử hết bộ này đến bộ khác lên người, càng thấy mình xấu.  Thật là nỗi niềm.</div>
<div style="text-align: justify;">Người  ta xinh đẹp không mặc gì càng đẹp. Gái xấu biết thân phận mình thì phải  kiếm thứ che đậy cho thật xịn, may ra mới vớt vát được một tiếng khen  &#8220;chịu đầu tư&#8221;.</p>
<p>Nhưng sự đời có đâu dễ thế.</p></div>
<div style="text-align: justify;">
Người  ta xinh đẹp lại mặc đồ xịn thì càng &#8220;chất&#8221;, gái xấu mà mặc đồ xịn thì  người ta bảo làm hàng. Nếu xinh đẹp mà mặc đồ hiệu thì càng &#8220;sành điệu&#8221;,  gái xấu cũng mặc đồ hiệu sẽ bị bảo là lấy tiền bịt mắt thiên hạ mà  thôi.</div>
<div style="text-align: justify;">Người ta xinh đẹp mặc đồ  xịn đã thích, cởi ra thì càng thích. Gái xấu mặc đồ xịn mà cởi ra thì  nghe thấy bảo &#8220;thôi mặc vào đi em&#8221;.</div>
<div style="text-align: justify;">Chuyện  mặc cởi cũng vô đối như chuyện mặc hay không mặc vậy.</div>
<div style="text-align: justify;">Nếu  mà không phải là gái xấu thì giờ này nhất định đang mở tủ coi lấy  Victoria&#8217;s Secret nào để đêm nay trình diễn. Nếu mà không phải là gái  xấu thì nhất định giờ này đang êm đềm trướng rủ màn che ở chốn hậu cung  suy nghĩ xem ngày mai nên mượn thẻ của lãnh tụ nào, để đi lấy cái túi  Chloé về cả bộ váy Tara Garmon nữa.</div>
<div style="text-align: justify;">Gái  xấu suy tư mãi rồi cũng tự nhủ rằng xấu không chữa được bằng đồ hiệu.  Bởi vì Mạnh Thường Quân không tài trợ cho gái xấu bao giờ.</div>
<div style="text-align: justify;">Đêm  về, gái xấu lại ngồi đếm sao và lại ao ước, rồi thầm khóc. Ngực lép đã  đành, ví cũng lép mới thật là nan giải làm sao.</div>
<div style="text-align: justify;">Theo Afamily.vn</div>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ourways.net/2010/07/tam-su-gai-xau/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Giá của tôi còn rẻ hơn cả một cô &#8220;búp bê tình dục&#8221;</title>
		<link>http://ourways.net/2010/07/gia-cua-toi-con-re-hon-ca-mot-co-bup-be-tinh-duc/</link>
		<comments>http://ourways.net/2010/07/gia-cua-toi-con-re-hon-ca-mot-co-bup-be-tinh-duc/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 17 Jul 2010 09:16:02 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[búp bê tình dục]]></category>
		<category><![CDATA[quan hệ]]></category>
		<category><![CDATA[tâm sự]]></category>
		<category><![CDATA[tình nhân]]></category>
		<category><![CDATA[tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[đàn bà]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ourways.net/?p=8079</guid>
		<description><![CDATA[
Hình như cái giá của tôi còn rẻ hơn cả một cô búp  bê tình dục. Khi mà cái cô búp bê vô tri vô giác kia không biết cười  nói, tâm sự, chỉ phục vụ đàn ông mỗi việc “ấy” thôi thì tôi vừa biết nói  chuyện hóm hỉnh, biết nhảy, [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div id="VietAd">
<div style="text-align: justify;"><strong>Hình như cái giá của tôi còn rẻ hơn cả một cô búp  bê tình dục. Khi mà cái cô búp bê vô tri vô giác kia không biết cười  nói, tâm sự, chỉ phục vụ đàn ông mỗi việc “ấy” thôi thì tôi vừa biết nói  chuyện hóm hỉnh, biết nhảy, biết hát và làm tình thì thay đổi kiểu liên  tục. Vậy mà cái giá của tôi không bằng một con búp bê …</strong></div>
<p>Đêm nay tôi lại lững thững phóng xe về nhà  sau một buổi học hào hứng của lớp CEO. Bên cạnh bạn bè lúc nào tôi cũng  thấy vui và hạnh phúc. Nhưng lúc này đây, về với căn nhà thiếu hơi ấm  đàn ông, với bừa bộn sách vở, chăn gối và quần áo thì tôi thấy mình cô  đơn thật sự.</p>
<p>Không dám gọi cho anh vì  tôi biết lúc này anh đang vui vẻ bên vợ con. Tự khi nào, như một hợp  đồng miệng không bằng lời, chúng tôi quy định với nhau là sẽ không gọi  điện cho anh ngoài giờ làm việc. Chỉ gọi lúc anh đi công tác đâu đó. Làm  người tình, ngay cả một cuộc điện thoại đàng hoàng cũng không có. Vậy  tôi là gì, làm gì những lúc cô đơn thế này?</p>
<p>Ai đó nói với tôi rằng: mọi sự ngu ngốc phải  trả giá bằng tiền mặt, có những sự ngu ngốc phải trả giá bằng cả cuộc  đời! Tôi thì không giàu có để mang tiền mặt ra trả, cũng không còn trẻ  để mang mình ra trải nghiệm. Vậy mà tôi vẫn đang trả giá cho cuộc tình  này…</p>
<p>Có người nói với tôi rằng: &#8220;Em  trẻ đẹp, em năng động, em chấp nhận làm người tình như vậy anh không  phản đối. Nhưng những lúc anh ta bên vợ con anh ấy, sao em không đi cặp  bồ, sao không tìm một bờ vai khác để dựa? Hoặc nếu có thể, em hãy dựa  vào ngay bờ vai của anh này&#8221;.</p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" onclick="return  openNewImage(this, '')" src="http://docbao.vn/NewsMedia/assets/Nam2008/image_20100717/gia.jpg" border="0" alt="" width="500" height="333" /></p>
<p style="text-align: center;">Làm người tình của anh,  tôi lại thêm một lần trả giá cho chính bản thân mình….</p>
<p>Tôi chua xót khi nghe những lời đó. Làm người  tình của anh chưa đủ cay đắng sao? Giờ lại rước thêm một người đàn ông  khác vào đời để cho tấm thân này trở nên rẻ rúm à? Làm người tình để  trao tay từ người đàn ông này qua người đàn ông khác dễ dàng như thế ư?</p>
<p>Vậy là, làm người tình của anh, tôi lại thêm  một lần trả giá cho chính bản thân mình….</p>
<p>Tôi có đọc ở đâu đó dạo này các quý ông không  còn thích các cô người tình đỏng đảnh mau thay lòng đổi dạ nữa nên sắm  cho mình một cô búp bê tình dục. Mấy cô búp bê này có giá cũng gần bằng  cả cái xe hơi. Và tôi nghĩ tới mình. Hình như cái giá của tôi còn rẻ hơn  cả một cô búp bê tình dục. Khi mà cái cô búp bê vô tri vô giác kia  không biết cười nói, tâm sự, chỉ phục vụ đàn ông mỗi việc “ấy” thôi thì  tôi vừa biết nói chuyện hóm hỉnh, biết nhảy, biết hát và làm tình thì  thay đổi kiểu liên tục. Vậy mà cái giá của tôi không bằng một con búp bê  …</p>
<p>Xót xa….</p>
<p>Ba năm trả giá cho một cuộc tình, nhìn lại  sao thấy trống rỗng, sao thấy những giá trị kia vô nghĩa quá! Tưởng là  cao thượng, bao dung nhưng không phải vậy?</p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" onclick="return  openNewImage(this, '')" src="http://docbao.vn/NewsMedia/assets/Nam2008/image_20100717/gia1.jpg" border="0" alt="" width="420" height="279" /></p>
<div>Ba năm trả giá cho một  cuộc tình, nhìn lại sao thấy trống rỗng, sao thấy những</div>
<div style="text-align: center;">giá  trị kia vô nghĩa quá!</div>
<p>Vì  những lời ngọt ngào, vì chút vật chất hão huyền, vì vài lời hứa để để  ngỏ ngày này qua ngày khác, tôi sống như một người tình ngoan ngoãn  nhất.</p>
<p>Nhưng bản chất đàn bà không  đơn giản như vậy, một cô tình nhân ngoan ngoãn nhất cũng sẽ trở thành  một con sư tử cái hung dữ nhất.</p>
<div>Bởi vậy, hỡi người đàn ông em yêu và còn tôn trọng, xin giữ em  đủ chắc để em có thể hiền lành ở bên anh đi đến cuối con đường!</div>
<div><strong>Theo 24h.com.vn</strong></div>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ourways.net/2010/07/gia-cua-toi-con-re-hon-ca-mot-co-bup-be-tinh-duc/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tôi bị bệnh phụ khoa, anh bảo chỉ có&#8230; cave mới thế</title>
		<link>http://ourways.net/2010/07/toi-bi-benh-phu-khoa-anh-bao-chi-co-cave-moi-the/</link>
		<comments>http://ourways.net/2010/07/toi-bi-benh-phu-khoa-anh-bao-chi-co-cave-moi-the/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 04 Jul 2010 04:39:16 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[bệnh phụ khoa]]></category>
		<category><![CDATA[cave]]></category>
		<category><![CDATA[con trai]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[về quê]]></category>
		<category><![CDATA[vợ bé]]></category>
		<category><![CDATA[điện thoại]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ourways.net/?p=7870</guid>
		<description><![CDATA[
Tôi xin tâm sự hết với các bạn về hoàn cảnh của  tôi, vì tâm sự ở đây các bạn cũng không biết tôi là ai và tôi cũng thấy  lòng mình nhẹ nhõm hơn.
Tôi năm nay 25 tuổi, chồng  tôi hơn tôi 10 tuổi. Anh ấy lấy tôi là đời vợ [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div id="VietAd">
<p style="text-align: justify;"><strong>Tôi xin tâm sự hết với các bạn về hoàn cảnh của  tôi, vì tâm sự ở đây các bạn cũng không biết tôi là ai và tôi cũng thấy  lòng mình nhẹ nhõm hơn.</strong></p>
<p>Tôi năm nay 25 tuổi, chồng  tôi hơn tôi 10 tuổi. Anh ấy lấy tôi là đời vợ thứ 3, còn tôi lấy anh ấy  là người chồng đầu tiên. Tôi quen anh ấy trong một lần về quê làm hồ sơ  và anh là người trực tiếp làm hồ sơ cho tôi. Sau lần đó chúng tôi quen  nhau và có đi uống nước vài lần. (Tôi làm xa nhà cách nhà 100km nên  thỉnh thoảng vào cuối tuần tôi mới về thăm nhà được).</p>
<p>Quả  thực ngày đó tôi không biết anh đã có gia đình, cho đến 1 lần khi đã  thân nhau hơn, tôi nghịch điện thoại của anh xem và thấy trong đó có  nhiều ảnh của 1 đứa bé trai khoảng gần 3 tuổi, tôi mới hỏi nửa đùa nửa  thật: &#8220;Con trai của anh à?&#8221;, không ngờ anh trả lời tôi: &#8220;Đúng vậy, đó là  con trai anh&#8221;. Tôi đã thực sự sốc, mọi thứ như quay cuồng trước mắt  tôi, trấn tĩnh lại một lúc tôi hỏi anh: &#8220;Thế anh đang ở với vợ con à?&#8221;.  Anh trả lời: &#8220;Không, cháu ở với mẹ. Anh là người không may mắn trong  cuộc sống gia đình&#8221;.</p>
<table align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://docbao.vn/NewsMedia/assets/Nam2008/image_20100703/benh.jpg" border="0" alt="" /></td>
</tr>
<tr>
<td>
<p style="text-align: center;">Ảnh  minh họa</p>
</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<div>Tôi  chẳng nói được gì nữa, đến giờ tôi bắt xe về chỗ làm và anh đưa tôi ra.  Cả tuần làm việc đó anh liên lục nhắn tin và gọi điện nhưng tôi không  trả  lời. Tôi đã muốn quên anh đi nhưng anh lại xuất hiện, tìm cách gặp  tôi.</div>
<p>Trong một khoảng thời gian, tôi âm thầm tìm hiểu  cuộc sống của anh qua bạn bè và nhờ cả những người thân của tôi nữa. Thì  ra không phải anh chỉ từng có một đời vợ,  trước đó đã có một người  nữa. Nhưng ngày đó anh đi học tại  chức xa nhà nên chị ấy ở nhà quan hệ  với  người đàn ông khác dẫn đến có thai và họ chia tay, sau đó 3 năm là  người vợ thứ 2 và có đứa con mà tôi nhìn thấy, họ cũng đã chia tay được  hơn 2 năm vì không hợp nhau.</p>
<div style="text-align: justify;">Tôi muốn xa anh ta, tôi yêu  và xác định yêu là sẽ lấy  nhưng tôi không thể lấy anh được. Tôi không  muốn con mình đẻ ra có tình anh em không trọn vẹn, tôi cũng không muốn  mình phải làm đời vợ 3 làm gì cả. Tôi tìm mọi cách trốn anh  nhưng mỗi  lần gặp anh tôi lại không thể dối lòng về tình cảm của mình, rồi chính  tôi lại không làm được cái điều là xa anh.</div>
<div style="text-align: justify;">Rồi  cái gì đến đã đến, chúng tôi bắt đầu lên kế hoạch về đám cưới, trước  khi cưới nhau  tôi đã đề cập chuyện đứa con của anh. Tôi  nói anh hãy  đến thăm nó như bình thường, nhưng tôi không muốn anh đến đó 1 mình, vì  tôi có biết sau khi ly hôn chị vợ cũ đã muốn quay lại nhưng anh không  đồng ý. Còn sau này nếu mẹ nó không nuôi nó nữa, thì hãy để bên ngoại  nuôi.</div>
<p>Tôi không ghét bỏ con anh, nhưng tôi không thể sống  cùng con chồng được, tôi không thể coi nó như con mình hoặc  con của  các em chồng mình được, hơn nữa nó làm tôi nghĩ đến những việc trước kia  của chồng tôi, những lần chồng tôi quan hệ với chị ấy và sinh ra nó.</p>
<p>Anh  đã đồng ý và đám cưới đã diễn ra (thực sự trước đám cưới tôi đã định  hủy hôn nhiều lần nhưng anh nhờ gia đình tôi tác động và anh còn dọa sẽ  tự tử nếu tôi bỏ anh nên…).</p>
<p>Về ở với nhau thì anh tỏ ra  là người biết chăm sóc cho tôi, anh nấu ăn ngon và tôi lại có bầu nên  việc bếp núc hầu như tự anh làm hết. Anh cũng chăm sóc tôi và đứa con  trong bụng rất chu đáo, đúng là anh đã làm rất nhiều điều để chăm sóc  cho nó. Anh đối xử với gia đình bên ngoại của tôi cũng tốt nên rất được  lòng họ hàng tôi. Tôi cũng yêu anh và vì yêu anh nên bụng mang dạ chưa  tôi vẫn không ngại đường xa hầu như tuần nào tôi cũng thu xếp về nhà, từ  chiều thứ 6 sau khi tan sở để rồi sáng thứ 2 lại bắt xe từ 4 giờ sáng  về thẳng cơ quan.</p>
<p>Nếu chỉ có vậy thì có lẽ tôi đã là người phụ  nữ hạnh phúc nhất trên đời. Chồng tôi tốt như vậy nhưng anh lại là người  rất nóng tính và cực kỳ ghen tuông. Khi không vừa ý anh có thể buông ra  những lời khiến tôi rất đau lòng.</p>
<p>Sim điện thoại anh mua tặng  tôi là sim chứa ngày tháng năm sinh, có người gọi điện đến hỏi mua lại  thì anh cho rằng tôi cặp kè quan hệ với người đó, hỏi mua sim chỉ là cái  cớ (tôi thật sự không thể  tưởng tượng được). Ngày cưới đứa em họ của  tôi gội điện về chúc mừng (nó là con trai) thì anh tra khảo làm nó sợ  chết khiếp phải gọi điện cho mẹ nó là dì ruột của tôi.</p>
<p>Nếu  tôi ở nhà, điện thoại của tôi có tin nhắn là anh giành lấy để đọc, nếu  là của bạn gái thì không sao, nếu là số lạ anh lôi ra phân tích mổ xẻ,  nhiều lúc tôi cũng không biết số người nhắn tin là ai nữa. Bạn bè ở xa  nhắn tin hỏi thăm có những lần phải mấy ngày sau tôi mới biết vì tin  nhắn anh đọc trước rồi lại không bảo tôi nên nếu không kiểm tra lại điện  thoại thì tôi cũng không biết.</p>
<p style="text-align: justify;">Bạn tôi gọi điện nhờ dịch  hộ giúp mấy câu tiếng Anh, anh chì chiết tôi là cuối tuần là trai gọi  điện. Lúc nào anh cũng sợ tôi có thể phản bội anh, thậm chí bạn thân của  anh, anh cũng không muốn tôi liên lạc vì sợ tôi có thể thân với họ. Tôi  không biết có phải là do anh bị những người vợ trước phản bội nên lúc  nào cũng đề phòng hay đó là bản chất tính cách của anh nữa. Giờ bạn bè  cũ của tôi, chúng tôi chơi vô tư từ hồi học cấp 2 theo nhóm tôi cũng  không dám liên lạc nữa vì sợ anh ghen.</p>
<p style="text-align: justify;">Anh tìm việc cho tôi ở gần  nhà nhưng tôi chưa muốn chuyển về, vì tôi sắp đẻ sẽ được hưởng chế độ  thai sản, nếu có về ngay thì cũng chỉ là việc hợp đồng, để đẻ xong rồi  làm gần nhà cũng được mà. Anh giận và nói tôi là đi học bao nhiêu năm  lương chẳng bằng vợ mấy đứa bạn của anh đi bán rau ngoài chợ, rồi anh kể  vợ người nọ người kia giỏi giang đi buôn, người thì mua được nhà ngoài  mặt phố, người thì có tiền chạy chức cho chồng. Còn tôi thì lương chỉ đủ  tiền thuê nhà (tôi làm xa nhà nên phải ở trọ), tiền đổ xăng, tiền điện  thoại và tiền bắt xe về quê. (Trước đây ngoài lương chính tôi vẫn đi làm  thêm, tiền vẫn đủ sinh hoạt nhưng từ ngày có bầu, sợ ảnh hưởng tới đứa  trẻ nên tôi không đi làm thêm nữa nên mới vậy).</p>
<p>Mẹ  chồng tôi phải nằm viện, tôi bàn với anh bán đi 1 chỉ vàng hồi môn để mẹ  có thêm tiền thuốc thang, nhưng anh bảo cảm ơn em, bố mẹ anh có gì anh  em nhà anh lo, không cần đến người ngoài! (Tôi là người ngoài của anh  sao?)</p>
<p>Có bầu 1 thời gian tôi bị mắc bệnh phụ khoa, anh  nói chỉ có gái mại dâm mới bị bệnh này. Điều này khiến tôi rất sốc, buồn  và thất vọng. Tôi đã rất giận… Anh chì triết tôi mặc cho tôi khóc lóc  giải thích, sáng hôm sau đưa tôi đi khám nghe bác sỹ nói những nguyên  nhân anh mới thôi. Nếu chồng bạn ví bạn như gái mại dâm thì bạn có đau  khổ không?</p>
<p>Và rất nhiều lần khác nữa, tôi không kể hết ra  được. Mỗi khi anh không vừa ý, anh lại nói những điều khiến tôi rất đau  lòng. Anh không đánh đập tôi, nhưng xúc phạm như vậy còn tệ hại hơn cả  đánh đập. Để rồi khi hết giận anh lại quay ra chăm sóc tôi, lại ân cần  nhưng để làm gì khi anh không tôn trọng tôi như thế.</p>
<p>Tôi  mệt mỏi quá vì mỗi lần như thế cộng với việc mang bầu lại ở xa gia đình   nên đầu óc lúc nào cũng mệt mỏi, căng thẳng. Trước đây khi còn là sinh  viên tôi từng bị sốc tâm lý 1 lần đến mức tự tử nhưng mọi người đã đưa  tôi vào viện kịp thời, sau đó tôi phải dùng thuốc chữa tâm lý. Giờ đây  tôi sợ mình lại rơi vào trạng thái ấy.</p>
<p style="text-align: justify;">Cuối tuần vừa rồi, vợ  chồng đứa em trai anh ấy về chơi. Tôi và em dâu có dịp ngồi tâm sự với  nhau. Cô ấy bảo tôi là chị lấy anh ấy chị phải có lòng vị tha rất lớn.  Vì có thể sau này  nếu vợ cũ của anh không nuôi nó nữa, anh sẽ đón về ở  cùng vợ chồng tôi. Cô em cũng bảo tôi rằng sau khi bỏ nhau chị ấy tìm  cách quay lại với anh nhưng không được.</p>
<p style="text-align: justify;">Điều này khiến tôi thực sự  hoảng sợ, tôi đã từng thống nhất với anh về vấn đề thằng bé trước khi  chúng tôi cưới nhau rồi cơ mà. Buổi tối tôi hỏi lại anh và bảo anh hãy  hứa với tôi  về vấn đề đó. Anh chẳng nói gì cả, một lúc sau anh dậy mặc  quần áo và bỏ ra ngoài. Anh nhắn tin nói tôi ích kỷ, ghen với đứa trẻ  con. Vợ chồng tôi mua cho con của đứa em sợi dây bạc, anh nói tôi làm  như thế tôi cũng không vui, thực lòng tôi đâu có ý đó… Đêm đó anh không  về nhà, bỏ tôi lại một mình trong căn phòng trống, anh đi đâu tôi cũng  không biết nữa, và tôi lại nghĩ anh vào với người vợ cũ. Cả đêm tôi  không chợp mắt được. Sáng tôi một mình bắt xe đi từ 4 giờ sáng đi làm.</p>
<p>Thế  đấy, giờ đầu óc tôi lúc nào cũng mệt mỏi và căng thẳng. Tôi luôn có ý  nghĩ là vắng tôi anh ấy sẽ tranh thủ vào thăm con và thăm luôn cả người  vợ cũ, và… Có thể tôi đã sai nhưng không làm sao gạt bỏ những ý nghĩ đó  ra khỏi đầu óc mình được. Mỗi lần về nhà, ngủ trong căn phòng của 2 vợ  chồng, tôi lại nghĩ đến những cảnh trước đây anh ở với người vợ cũ trong  căn phòng này, và đứa con kia chính là kết quả của những ái ân đó…</p>
<p>Trong  đầu tôi cứ luẩn quẩn với những suy nghĩ như vậy, tất cả tạo nên một áp  lực vô hình, chắc anh không hiểu hết những điều này. Sự ghen tuông khiến  cho con người ta mệt mỏi và đau khổ.</p>
<p>Một thời gian tôi đã bị  sốc tâm lý, thời gian đó tôi thường hay nghĩ về cái chết, và tôi đã tự  tử 1 lần (chuyện đó cách đây đã lâu, và mọi người kịp thời phát hiện nên  đã đưa tôi tới bệnh viện), lần này tôi lại có cảm giác ấy, có lúc tôi  muốn cố gắng sinh con và nuôi con 1 mình, nhưng lúc căng thẳng quá  tôi  lại không muốn sinh nó ra, tôi sợ sinh con ra con tôi sẽ khổ vì bố mẹ  nó… và tôi thường nghĩ đến cái chết của cả 2 mẹ con để giải thoát cho cả  2.</p>
<p>Vợ chồng tôi yêu nhau nhưng hoàn toàn không hiểu và  tin tưởng nhau. Tôi không biết mình có đang bị trầm cảm hay không nữa…</p>
<p>Tôi  nên làm gì? Ly hôn hay tiếp tục sống với những dằn vặt? Giờ tôi không  biết mình nên làm sao nữa…</p>
<p>Theo  Afamily.vn</p>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ourways.net/2010/07/toi-bi-benh-phu-khoa-anh-bao-chi-co-cave-moi-the/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>&#8220;Mất trinh&#8221; bởi chị dâu họ</title>
		<link>http://ourways.net/2010/06/mat-trinh-boi-chi-dau-ho/</link>
		<comments>http://ourways.net/2010/06/mat-trinh-boi-chi-dau-ho/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 12 Jun 2010 16:09:15 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[Tiêu điểm]]></category>
		<category><![CDATA[Đời sống]]></category>
		<category><![CDATA[chị dâu]]></category>
		<category><![CDATA[kinh doanh]]></category>
		<category><![CDATA[mất trinh]]></category>
		<category><![CDATA[sex]]></category>
		<category><![CDATA[web sex]]></category>
		<category><![CDATA[Đại học]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ourways.net/?p=7480</guid>
		<description><![CDATA[Sau cái đêm đầu tiên cháy bỏng và  nồng nhiệt, tôi và chị càng ngày càng muốn được ở bên nhau nhiều hơn,  ham muốn mãnh liệt hơn. Dù biết rằng điều đó là sai trái và tội lỗi  nhưng cả tôi và chị đều không thể từ bỏ. Càng muốn dứt [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><strong>Sau cái đêm đầu tiên cháy bỏng và  nồng nhiệt, tôi và chị càng ngày càng muốn được ở bên nhau nhiều hơn,  ham muốn mãnh liệt hơn. Dù biết rằng điều đó là sai trái và tội lỗi  nhưng cả tôi và chị đều không thể từ bỏ. Càng muốn dứt ra thì lại càng  lún sâu vào vòng oan trái.</strong></p>
<p>Tôi thi đỗ Đại học trên Hà  Nội, đó là niềm vui và niềm hi vọng lớn lao của gia đình tôi. Tôi ở nhà  bác để đỡ tiền thuê nhà và cũng là để phụ giúp hai bác những lúc bận  rộn. Hai vợ chồng bác làm kinh doanh buôn bán nên hay đi sớm về khuya,  nhà chỉ có tôi và con dâu của bác. Chị cũng phải đi làm, tôi đến ở một  phần cũng là để trông nhà.</p>
<p>Trong một lần ngồi chát  chít với bạn bè, một người bạn có gửi cho tôi một trang web với đường  link dài ngoằng màu xanh. Vô tình click vào và tôi phát hiện đó là một  trang web sex. Định tắt đi vì sợ hãi nhưng tôi lại tò mò muốn xem thử.  Lần đầu tiên một thằng con trai như tôi xem một đoạn phim sex như thế.  Cảm giác miên man đến khó tả, tôi như bị cuốn theo từng cử chỉ, hành  động của nhân vật. Cả người tôi nóng ran, run lên vì ham muốn. Dần dần  tôi đâm ra nghiện xem phim sex. Cứ mỗi khi nhà không có ai là tôi lại lò  mò lên bật máy tính.</p>
<table align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://docbao.vn/NewsMedia/assets/Nam2008/image_20100612/chiho.jpg" border="0" alt="" width="450" height="333" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Tôi đã không cưỡng lại được sự  lẳng lơ của chị (Ảnh minh họa)</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Trong một lần đang xem đến  đoạn cao trào, cả người tôi lại bắt đầu nóng ran lên và ham muốn tột  cùng. Bất chợt có một vòng tay ôm qua cổ tôi. Đó là chị. Rồi chị nhẹ  nhàng hôn lên má tôi một cách âu yếm. Tôi như không thể kiểm soát được  hành động của mình đã bật dậy ôm chầm lấy chị. Rồi chúng tôi lao vào  nhau một cách nồng nhiệt và say đắm. Lần đầu tiên tôi &#8220;quan hệ&#8221; với một  người phụ nữ mà người đó lại là vợ của anh họ tôi.</p>
<p>Anh  hay đi công tác xa nhà, chị lại thiếu thốn tình cảm. Từ sau cái lần đầu  tiên ấy, chị lại càng thân mật với tôi hơn, đòi hỏi nhiều hơn. Dù biết  rằng quan hệ giữa chúng tôi là trái với đạo đức và thật đáng xấu hổ,  nhưng cả tôi và chị đều không thể dứt ra được. Chúng tôi cứ quấn lấy  nhau những lúc rảnh rỗi và những khi hai bác không có nhà. Trước mặt hai  bác chúng tôi vẫn xưng chị em như bình thường, nhưng những khi ân ái  bên nhau chị lại gọi tôi bằng anh rồi nũng nịu đủ thứ.</p>
<p>Tôi  thật chẳng biết phải làm sao nữa. Không thể cứ tiếp tục như thế này  được. 1 tuần nữa anh họ tôi sẽ về hẳn. Tôi không biết sẽ phải xử trí ra  sao khi mà cứ mỗi lần đối diện với chị là tôi lại không thể kiềm chế  được cảm xúc của mình. Tôi sợ một ngày nào đó mối quan hệ của tôi và chị  sẽ bị phát giác, lúc đó chắc mọi người sẽ khó xử lắm.</p>
<p>Nhiều  lúc tôi cũng đề nghị với hai bác cho tôi đi thuê nhà ở riêng, nhưng hai  bác lại lấy lí do để giữ tôi ở lại. Đằng nào thì nhà cũng ít người, lúc  nào cũng vắng vẻ. Tôi ở lại trông nhà cho hai bác yên tâm đi làm mà nhà  bác cũng gần trường học nên không sợ đi muộn. Tôi không thể có bất cứ  lí do gì để từ chối được. Tôi không biết phải làm sao nữa.</p>
<p>Chị  cũng không muốn để tôi đi. Dường như chị cũng quen với mùi cơ thể tôi.  Chỉ cần  hai bác đi là chị lại lao vào tôi như một con thiêu thân thèm  khát. Có những lúc đi làm, biết tôi ở nhà một mình, chị tranh thủ về  giữa trưa để mong được tôi ân ái, chiều chuộng. Từ ngày bên tôi, chị đã  quên mất người chồng của mình. Chị không bao giờ nhắc đến anh tôi trước  mặt bố mẹ chồng chị, thế nhưng hai bác cũng sẽ chẳng bao giờ nghi ngờ gì  về mối quan hệ của chúng tôi.</p>
<p>Chị đã dạy cho tôi biết thế  nào là sex. Có lẽ cái cảm giác lần đầu tiên được thỏa mãn ấy đã quá  mãnh liệt khiến tôi không thể không nhớ đến nó, nhớ đến cơ thể của chị.  Tôi thật sự khó chịu nếu mấy ngày không được ân ái chị. Nếu anh họ tôi  về, có lẽ tôi phải từ bỏ, phải ra đi trước khi mối quan hệ tội lỗi này  bị phát hiện. Bằng không, tôi còn ở nhà này ngày nào, tôi và chị sẽ bị  phát hiện chỉ là sớm hay muộn vì chúng tôi đã quá thèm khát nhau.</p>
<p>Theo Eva.vn</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ourways.net/2010/06/mat-trinh-boi-chi-dau-ho/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chị em liệu có thích trai &#8216;mất trinh&#8217;?</title>
		<link>http://ourways.net/2010/06/chi-em-lieu-co-thich-trai-mat-trinh/</link>
		<comments>http://ourways.net/2010/06/chi-em-lieu-co-thich-trai-mat-trinh/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 12 Jun 2010 16:05:15 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[GD giới tính]]></category>
		<category><![CDATA[Suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[lấy vợ]]></category>
		<category><![CDATA[mất trinh]]></category>
		<category><![CDATA[phụ nữ]]></category>
		<category><![CDATA[quan hệ tình dục]]></category>
		<category><![CDATA[xã hội]]></category>
		<category><![CDATA[đàn ông]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ourways.net/?p=7476</guid>
		<description><![CDATA[Gần một nửa số đàn ông có quan hệ  tình dục trước khi cưới. Không chỉ đàn ông muốn lấy vợ còn trinh mà đàn  bà cũng muốn lấy chồng còn trinh.

PV đã có cuộc trò chuyện với  ThS Vũ Thành Long, phòng Phát triển Xã hội, Viện Nghiên cứu Phát  triển [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Gần một nửa số đàn ông có quan hệ  tình dục trước khi cưới. Không chỉ đàn ông muốn lấy vợ còn trinh mà đàn  bà cũng muốn lấy chồng còn trinh.</strong></p>
<div>
<p>PV đã có cuộc trò chuyện với  ThS Vũ Thành Long, phòng Phát triển Xã hội, Viện Nghiên cứu Phát  triển Xã hội xung quanh vấn đề này.</p>
<p><strong>20% đàn ông &#8220;bóc bánh trả  tiền&#8221;</strong></p>
<p><em>Long cũng là đàn ông, tại sao Long lại &#8220;bóc mẽ&#8221; đàn ông khi nghiên  cứu về vấn đề ngoại tình ở nam giới?</em></p>
<p>Đó chỉ là công việc. Chúng tôi không coi đó là &#8220;bóc mẽ&#8221;. Đó chỉ là  những con số phản ánh thực trạng của xã hội.</p>
<p><em>Nhưng chỉ dựa trên 228 mẫu mà đưa ra kết luận như vậy thì oan cho  đàn ông quá!</em></p>
<p>Thực trạng nó vốn như thế. Chúng tôi tin vào những gì chúng tôi thu  được trong quá trình điều tra.</p>
<p><em>Liệu có tin được không vì  chẳng mấy người nói thật với người lạ về  chuyện phòng the của mình?</em></p>
<p>Khi điều tra, chúng tôi phỏng vấn với từng người. Người của tôi và  người được phỏng vấn sẽ trò chuyện với nhau trong môi trường đủ để cởi  mở, không bị ảnh hưởng bởi các yếu tố bên ngoài.</p>
<p><img src="http://img.tintucso.net/stored/FHD74K3BF74K3OF93/source/Sopitsuda/2010/06/11/9475-1276248245layvo6.jpg" alt="" /></p>
<p><em>Rất nhiều phụ nữ kì vọng mình là &#8220;người đầu tiên&#8221; của chồng. (Ảnh minh họa)</em></p>
<p><em>Vậy đứng ở góc độ điều tra xã hội học thì con số 228 người có đủ  thuyết phục không, đủ để  đại diện cho toàn bộ đàn ông Việt Nam không?</em></p>
<p>Ngay từ đầu tôi đã nói đó không phải là con số đại diện cho đàn ông  Việt Nam. Công bố này mang tính  chất thử nghiệm ban đầu để chuẩn bị cho con số sau này.</p>
<p><em>Vậy con số gần 43% đàn ông Việt Nam ngoại tình hay gần 50% đàn ông  mất trinh trước khi lấy vợ có &#8220;chuẩn&#8221;?</em></p>
<p>Đó là con số của thời điểm cuối 2006 &#8211; đầu 2007. 43% người đàn ông tham  gia nghiên cứu ở thời điểm đã từng ít nhất một lần quan hệ với người  phụ nữ khác mà không phải là vợ. Đó có thể là bạn bè, người tình hay gái  mại dâm. Những người cho chúng tôi biết đó là gái mại dâm thì chỉ có  hơn 10%. Phải trả tiền để quan hệ tình dục chiếm khoảng hơn 20%&#8230;</p>
<p><em>Đứng ở góc độ nghiên cứu, Long thấy những con số đó &#8220;có giá trị&#8221;  thế nào?</em></p>
<p>Có rất nhiều. Con số nói lên các vấn đề về tâm lý, sức khoẻ, hạnh phúc  gia đình. Có thể thấy rất nhiều nam giới sau hôn nhân vẫn đi tìm các mối  quan hệ tình dục khác. Điều đó có nghĩa mối quan hệ với vợ chưa đủ,  chưa thỏa mãn. Câu hỏi đằng sau những con số đó là tại sao? Hệ lụy thế  nào?</p>
<p><strong>Nếu vợ tôi có người khác thì&#8230;</strong></p>
<p><em>Dường như xã hội càng hiện đại thì việc quan hệ tình dục sau hôn  nhân ngoài vợ ngày càng tăng?</em></p>
<p>Nghe chừng như vậy. Càng hiện đại càng có nhiều thông tin. Kinh tế càng  vững càng dễ ngoại tình. Học thức cao thì khiến người ta có nhiều mối  quan hệ và nguy cơ cao hơn.</p>
<p><em>Xã hội càng đi lên thì quan hệ ngoài vợ ngoài chồng càng tăng! Long  thấy con số đó có minh chứng cho sự suy đồi về mặt đạo đức của xã hội  hiện đại Việt Nam?</em></p>
<p>Tôi rất không muốn đưa ra phán xét đạo đức hay không đạo đức. Nhất là  người làm nghiên cứu như tôi. Chúng tôi chỉ nghiên cứu để đưa ra sự thật  xã hội như thế này và hệ lụy của nó là gì. Điều đó sẽ giúp cho cuộc  sống tốt đẹp hơn. Hơn nữa, cái chuẩn về đạo đức của mỗi xã hội là khác  nhau. Nó thay đổi theo thời gian. Kể cả trong một xã hội  thì cái chuẩn về đạo đức của mỗi người cũng sẽ khác nhau. Chúng tôi đưa  ra con số đó chỉ để cảnh báo và để mọi người hãy biết cách giữ gìn sức  khỏe nếu có quan hệ ngoài vợ, ngoài chồng.</p>
<p><em>Nghĩa là Long đồng ý với quan hệ ngoài vợ ngoài chồng nhưng làm sao  cho đảm bảo sức khoẻ? Ở góc độ cá  nhân Long có chấp nhận khi vợ mình  đi ngoại tình?</em></p>
<p>Nếu vợ tôi có người khác ngoài tôi thì cũng phải tùy từng trường hợp.  Phải hỏi xem vì sao vợ tôi lại tìm đến người ta. Nếu thực sự người ta  hơn tôi và vợ tôi không muốn tiếp tục với tôi nữa thì từ bỏ. Còn không  thì mình phải chấp nhận nếu còn yêu vợ. Mình cũng cần biết vì sao vợ tìm  đến người khác mà không phải là mình để sửa khuyết điểm đó.</p>
<p><strong>Tại sao đàn ông không giữ gìn trinh tiết</strong></p>
<p><em>Trong cái xã hội đầy &#8220;cởi mở&#8221; này có vương lại nhiều người đàn ông  thích lấy vợ còn trinh không?</em></p>
<p>Khoảng hơn 50% đàn ông nông thôn vẫn thích vợ còn trinh. Ở thành phố tỉ  lệ này thấp hơn một chút. Thế nhưng chỉ khoảng 1/3 nam giới đồng ý giữ  gìn trinh tiết cho đến khi lấy vợ. Tại sao đàn ông lại không ý thức  trong việc giữ gìn trinh tiết? Đó chính là sự bất bình đẳng của xã hội.</p>
<p><em>Nhưng rõ ràng từ trước đến nay không ai quan tâm đến trinh tiết của  đàn ông. Mà nếu đàn ông có giữ được trinh tiết thì phụ nữ làm cách nào  kiểm tra được! Vậy anh có thích lấy vợ còn trinh không?</em></p>
<p>Không. Trong quan điểm của tôi không có trinh tiết.</p>
<p><em>Tôi nghĩ anh nói không thật lòng. Chả có người đàn ông nào không  thích lấy vợ còn trinh cả. Chỉ có điều cái thích, cái mong muốn nó khác với cả hiện thực. Vì  vậy mà có thể vẫn có rất nhiều người đàn ông lấy vợ mà không cần vợ còn  trinh. Tuy nhiên, chính những người đàn ông này nếu lấy được vợ còn  trinh thì họ vẫn thích hơn.</em></p>
<p>Đấy là anh nghĩ thế! Hoặc thực tế nó thế. Nhưng tôi không nghiên cứu về  cái đó nên tôi không có ý kiến.</p>
<p><strong>Phụ nữ cũng muốn là lần đầu tiên của chồng</strong></p>
<p><em>Tỷ lệ phụ nữ quan tâm đến trinh tiết của đàn ông có nhiều không?</em></p>
<p>Nhiều. Cũng một nghiên cứu song  song vừa công bố về lao động ngoại tỉnh cho thấy phụ nữ cũng rất kỳ vọng  mình là người đầu tiên chồng quan hệ tình dục. Nhưng thực sự phụ nữ khó  biết được mình có phải là người đầu tiên hay không. Cơ thể người đàn  ông không có những dấu hiệu dễ nhận biết như người phụ nữ.</p>
<p>Chả có người đàn ông nào không thích lấy vợ còn trinh cả. Chỉ có điều  cái thích, cái mong muốn nó khác với cả hiện thực.</p>
<p><em>Độ tuổi lần đầu tiên bắt đầu quan hệ tình dục ở Việt Nam là bao  nhiêu?</em></p>
<p>Nó rơi vào khoảng 19,5 &#8211; 20 tuổi cho cả nam lẫn nữ. Riêng đối với nam  giới vào khoảng ngoài 20 tuổi là có quan hệ giao hợp. Nhưng những động  chạm dẫn đến khoái cảm có thể là từ 9 &#8211; 12 tuổi.</p>
<p><em>Những động chạm này là  do người con trai &#8220;tự sướng&#8221; một mình hay  là với người khác giới?</em></p>
<p>Với một người khác. Theo điều tra thì &#8220;người khác&#8221; đó cũng có thể  là  nam hoặc nữ giới. Những hành vi đó cũng có thể kết luận đó là lạm dụng  tình dục.</p>
<p><em>Tôi cũng nghĩ thế. Xin cảm ơn anh về cuộc trò chuyện này.</em></p>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ourways.net/2010/06/chi-em-lieu-co-thich-trai-mat-trinh/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Vâng, tôi là gái đứng đường!</title>
		<link>http://ourways.net/2010/05/vang-toi-la-gai-dung-duong/</link>
		<comments>http://ourways.net/2010/05/vang-toi-la-gai-dung-duong/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 26 May 2010 17:24:37 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[Tiêu điểm]]></category>
		<category><![CDATA[cave]]></category>
		<category><![CDATA[gái điếm]]></category>
		<category><![CDATA[gái đứng đường]]></category>
		<category><![CDATA[nhục nhã]]></category>
		<category><![CDATA[tâm tít]]></category>
		<category><![CDATA[tình cờ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ourways.net/?p=7166</guid>
		<description><![CDATA[Cô quay mặt đi không nói một  lời nào nữa. Hình như nước mắt cô rơi. Hai năm làm cái nghề “khốn nạn”  ấy, đây là lần đầu tiên cô biết rơi một giọt nước mắt. Cô cảm thấy xấu  hổ và nhục nhã với cái “nghề” của mình.


Cô  chưa bao [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div style="text-align: justify;"><strong>Cô quay mặt đi không nói một  lời nào nữa. Hình như nước mắt cô rơi. Hai năm làm cái nghề “khốn nạn”  ấy, đây là lần đầu tiên cô biết rơi một giọt nước mắt. Cô cảm thấy xấu  hổ và nhục nhã với cái “nghề” của mình.</strong></div>
<div style="text-align: justify;"><strong><br />
</strong></div>
<div style="text-align: justify;">Cô  chưa bao giờ được người đời coi như một con người bình thường bởi cô  đâu có bình thường, đến cái tên của cô cũng chả ai thèm biết, không ai  thèm quan tâm, người ta chỉ gọi cô bằng cái tiếng muôn thuở “gái đứng  đường”. Cô cần một cái tên biết bao, lâu lắm rồi cô khát thèm cảm giác  được ai đó gọi tiếng: “Tâm à”</div>
<p>Cuộc đời có ai không muốn  sống hạnh phúc. Cô cũng như bao người, khát khao mái ấm gia đình, khát  khao tình yêu và hạnh phúc. Nhưng hoàn cảnh đã xô đẩy cô đến bước đường  cùng, cô không còn lối thoát nào khác. Cô muốn trả thù người mẹ kia,  người đã khiến cô không còn niềm tin vào cuộc sống.</p>
<p>***<br />
&#8230;Bố cô mới mất được 2 tuần, người đàn bà mà cô gọi là mẹ ấy đã  mang một người đàn ông khác về  nhà. Sau 2 tuần bố mất, mắt cô còn ngân ngấn nước, họ hàng còn chưa vơi  nỗi đau buồn thì chính mẹ cô, chính người đàn bà ấy đã đứa một người đàn  ông khác về nhà, ôm ấp nhau trong chính căn phòng của bố cô.</p>
<table align="center">
<tbody>
<tr style="text-align: center;">
<td>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://docbao.vn/NewsMedia/assets/Nam2008/image_20100526/gaidungduong1.jpg" border="0" alt="" width="500" height="353" /></p>
</td>
</tr>
<tr>
<td>
<p style="text-align: center;">Tôi đã bỏ đi không một lời từ biệt và không ai biết  tôi ở đâu (ảnh minh họa)</p>
</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<div style="text-align: justify;">Nỗi  uất hận nghẹn lên trong tâm can cô. Chưa bao giờ cô thấy hận mẹ mình đến  thế. Chỉ một hành động như thế thôi, cô có thể vứt bỏ tất cả tình nghĩa  mẹ con bao nhiêu năm nay. Cô tiến đến gần phòng bố, vứt chiếc khăn tang  trắng vào mặt mẹ và người đàn ông lạ mặt. Mắt cô dưng dưng, không nói  thành lời nhưng nó ẩn chứa một nỗi căm hận vô cùng.</div>
<p>…Cô  đã đi bao nhiêu ngày cũng không ai biết nữa và cũng chả ai hỏi han được  tung tích của cô. Những người hiện tại sống cùng cô cũng không biết cô  là ai, xuất thân ra sao và quê quán chốn nào. Dĩ nhiên là cô giấu biệt,  cô không muốn cho người đàn bà kia tìm được mình.</p>
<p style="text-align: justify;">Cuộc  sống ngoài xã hội thật nhiều cám dỗ với cô. Cô không biết kiếm sống bằng  gì. Rồi tình cờ cô gặp được một người quen tại đó, cô cảm thấy mình  thật may mắn vì được cô bạn cưu mang xin cho vào một quán bar làm việc.  Thời gian trôi đi, thoáng đó đã gần 2 năm rồi. Lúc này cô mới nhận ra  mình đang làm gì và giá trị của mình ra sao. Cô đã không còn là con bé  Tâm ngày nào nữa và có lẽ cũng chả ai nhận ra cô nữa. Người ta nhìn cô  bằng ánh mắt khó chịu và đôi lúc là sự coi thường. Biết thế nhưng làm  sao được khi chính cô vướng vào con đường này từ khi nào cô cũng không  biết. Cái tên duy nhất mà người ta gọi cho cô, dù là không dám gọi trước  mặt cô, là “gái đứng đường”.</p>
<p>Có gì để oán trách người ta  đâu khi đích thị cô là như vậy. Cô thuê trọ trong một góc tối và ngõ  hẻm để tránh sự dòm ngó của người khác và hơn nữa để tranh công an nếu  có gì xảy ra. Ngày ngày, cô phải đi đi về về một đoạn rất xa. Ban ngày  làm quán bar, ban đêm nếu hết tiền thì ra đường “làm ăn”. Cô không còn  thiết tha gì cuộc đời nữa. Những người làm xe ôm cũng nhìn ngó cô với  ánh mắt khác lạ. Họ cứ thì thào nhau rằng cô là “gái đứng đường” mỗi khi  chở cô về đến ngõ.</p>
<p>“Ừ, ai gọi tôi là gái đứng  đường cũng được, là cave cũng được. Tôi cũng biết rằng chả còn lý do gì  để yêu cầu người khác phải tôn trọng mình nhưng tôi cũng muốn nói với  anh rằng: tên tôi là Tâm”. Cô chua xót nói những lời đó khi nghe loáng  thoáng ai đó khinh miệt mình. Đó là lần đầu tiên cô biết phản kháng,  biết giành giật lại chút danh dự vốn đã bị quên lãng từ lâu.</p>
<div>***<br />
&#8230;Hai hôm sau ngày biết tin mẹ mất vì ốm nặng cũng là ngày cô  tìm đến cái chết. Người ta đã kịp đưa cô đi cấp cứu khi phát hiện cô nằm  bất tỉnh trong phòng trọ. Không ai biết cô quê quán ra sao nhưng cũng  thương hại một cô gái thân cô, thế cô ấy. Trong cơn hấp hối, cô mở mắt,  cố nói mấy tiếng thều thào với người bên cạnh: &#8220;hãy gọi tên tôi, tôi là  Tâm, Tâm Tít&#8221;. Có lẽ đó là biệt tên cún cơm mà mẹ cô đã đặt cho cô khi  cô còn bên mẹ. Mắt cô nhắm lai, nước mắt trào ra. Có lẽ đó là những cảm  xúc cuối cùng của cô muốn gửi lại cõi trần.</div>
<div>Theo Eva.vn</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ourways.net/2010/05/vang-toi-la-gai-dung-duong/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Làm dâu hụt vì bị chê tỉnh lẻ</title>
		<link>http://ourways.net/2010/05/lam-dau-hut-vi-bi-che-tinh-le/</link>
		<comments>http://ourways.net/2010/05/lam-dau-hut-vi-bi-che-tinh-le/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 23 May 2010 04:35:40 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[con dâu]]></category>
		<category><![CDATA[dân chơi]]></category>
		<category><![CDATA[gái nhà quê]]></category>
		<category><![CDATA[tỉnh lẻ]]></category>
		<category><![CDATA[trai hà nội]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ourways.net/?p=7066</guid>
		<description><![CDATA[Nhưng tôi biết, đằng sau ấy còn một nguyên nhân sâu xa nữa: tôi là đứa  con gái tỉnh lẻ mà với mẹ Kiên, có lẽ đúng hơn hết phải dùng từ “gái nhà  quê”.
Kiên đưa tôi về nhà, mẹ anh lắc đầu ngao  ngán. Trước mặt tôi bà thể hiện thái [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://ourways.net/wp-content/uploads/2010/05/gai-que.jpg"><img class="alignleft size-full wp-image-7067" title="gai que" src="http://ourways.net/wp-content/uploads/2010/05/gai-que.jpg" alt="" width="169" height="169" /></a>Nhưng tôi biết, đằng sau ấy còn một nguyên nhân sâu xa nữa: tôi là đứa  con gái tỉnh lẻ mà với mẹ Kiên, có lẽ đúng hơn hết phải dùng từ “gái nhà  quê”.</strong></p>
<p>Kiên đưa tôi về nhà, mẹ anh lắc đầu ngao  ngán. Trước mặt tôi bà thể hiện thái độ rõ mồn một, bà không ưa những  cô gái tỉnh lẻ chỉ vì con trai bà là dân Hà Nội chính gốc.</p>
<p>Đã ở cái tuổi 50 nhưng mẹ Kiên vẫn thể hiện đúng “chất chơi” của một gia  đình có của. Tóc nhuộm hung vàng, tay chân đều vẽ móng và trang điểm  chút phấn son nhẹ. Dù vậy vẫn không đủ để che đi tuổi tác của bà. Trông  bà vẫn cau có và có nhiều nếp nhăn.</p>
<p>Có lẽ chính vì thế mà mẹ Kiên không ưa tôi, một cô gái hiền lành, giản  dị. Tôi ra mắt bố mẹ Kiên với bộ đồ khá nghiêm chỉnh: quần bò, áo sơmi.  Ngỡ tưởng như thế bố mẹ nào cũng sẽ hài lòng lắm nhưng mẹ Kiên thì ngược  lại. Bà thích con dâu bà phải là người “sành điệu”, biết ăn biết chơi  để “mở mặt” với bà con hàng xóm.</p>
<p style="text-align: center;"><img onclick="return  openNewImage(this, '')" src="http://mst.eva.vn//upload/news/2010-05-21/1274430221-dramatitle42ye-dep.jpg" alt="" /><br />
<em><span>Hai chúng tôi đã rất yêu nhau  nhưng tình yêu ấy không đủ để làm anh<br />
vượt qua rào cản (ảnh minh họa)</span></em></p>
<p>Thói đời lại ngược như vậy. Tôi làm sao  mà biết trước được điều đó vả lại Kiên cũng thật vô tâm khi không để ý  đến gu thẩm mỹ của mẹ mình. Nhưng tôi cũng không bận lòng về chuyện ấy  nhiều bởi đó là phong cách của tôi, tôi không hở hang, không lố bịch.  Với tôi, đó là điểm hài lòng.</p>
<p>Sau lần gặp bố mẹ Kiên, tôi thấy Kiên của tôi giờ đây đã khác. Anh  thường tỏ ra lúng túng trước mặt tôi và đôi khi lẩn tránh những cuộc hẹn  với bạn bè khi đi cùng tôi. Trước đây, Kiên hay dẫn tôi ra mắt bạn bè  vì thế tôi rất băn khoăn về sự thay đổi này. Có lẽ anh chê bai tôi hay  vì bạn bè đàm tiếu nhiều. Tôi gặng hỏi Kiên về thái độ của anh.</p>
<p>Kiên thú thật lòng mình rằng, mẹ anh không ưa tôi. Mẹ anh chê tôi quê  mùa và cổ hủ trong cách ăn mặc. Nhưng tôi biết, đăng sau ấy còn một  nguyên nhân sâu xa nữa: tôi là đứa con gái tỉnh lẻ mà với mẹ Kiên, có lẽ  đúng hơn hết phải dùng từ “gái nhà quê”.</p>
<p>Tôi thấy mình bị xúc phạm và có điều gì đó khiến lòng tôi bị tổn thương  ghê gớm. Tôi không hiểu sao người ta luôn quan niệm thành phố và tỉnh  lẻ. Vì lẽ đó mà trước đây tôi không dám yêu ai và cho đến khi tôi chọn  Kiên thì kết quả lại như vậy. Nếu thật sự ai cũng nghĩ như mẹ Kiên, chê  con gái tỉnh lẻ thì liệu chúng tôi có thể có tình yêu ở chốn này không?  Tự nhiên tôi thấy cuộc sống chốn Hà thành thật là phức tạp.</p>
<p>Người ta không cho chúng tôi, những đứa con gái tỉnh lẻ cái quyền được  yêu. Nếu yêu được một anh đẹp trai nhà giàu thì lại bị mang tiếng “chài  mồi”. Nếu yêu một anh người chính gốc Hà Nội thì tất nhiên họ sẽ gán cho  chúng tôi cái mác “lọ lem”. Và cứ thế, nếu là những đứa con gái tỉnh lẻ  không dũng cảm thì rất dễ dàng từ bỏ tình yêu của mình. Đó là chưa kể  đến những trường hợp gặp phải những bà mẹ chồng kiểu như mẹ của Kiên.</p>
<p style="text-align: center;"><img onclick="return  openNewImage(this, '')" src="http://mst.eva.vn//upload/news/2010-05-21/1274430290-BBCV0973-4-dep.jpg" alt="" /><br />
<em><span>Tôi bằng lòng bước đi không  luyến tiếc nhưng trong lòng có một<br />
nỗi buồn không thể nói (ảnh minh họa)</span></em></p>
<p>Vì yêu Kiên nên tôi bằng lòng thay đổi  cách ăn mặc nhưng tôi nói trước với Kiên rằng, trước sau gì thì tôi vẫn  là con gái do cha mẹ tôi sinh ra, tôi vẫn trân trọng và yêu quê hương  mình, yêu cái gì thuộc về mảnh đất tôi đã lớn lên. Tôi không cho phép ai  xúc phạm đến nơi ấy và càng không cho phép ai xúc phạm đến người đã  sinh thành ra tôi. Dù cho mẹ anh có chấp nhận một đứa con dâu tỉnh lẻ  như tôi hay không tôi cũng vẫn giữ đúng bản chất của mình. Tôi không  muốn phải sống theo sự chỉ bảo, sai khiến và sắp xếp của người khác bởi  tôi tự tin rằng, mình có thể làm một nàng dâu thảo dù mẹ chồng tôi có là  ai đi chăng nữa.</p>
<p>Mấy tháng sau Kiên chủ động nói lời chia tay vì lý do không còn yêu tôi.  Tôi hiểu hơn ai hết anh đang dối lòng mình. Có lẽ chỉ vì mẹ anh không  chấp nhận đứa con gái tỉnh lẻ như tôi mà anh đành lòng làm vậy. Kiên  cũng không có đủ dũng cảm để đối đầu với bố mẹ vì tương lai Kiên se phải  do gia đình chịu trách nhiệm. Tôi bằng lòng bước đi không luyến tiếc  nhưng trong lòng có một nỗi buồn không thể nói.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ourways.net/2010/05/lam-dau-hut-vi-bi-che-tinh-le/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Trả thù ba đẻ, tôi trở thành cave ở Sài Gòn</title>
		<link>http://ourways.net/2010/05/tra-thu-ba-de-toi-tro-thanh-cave-o-sai-gon/</link>
		<comments>http://ourways.net/2010/05/tra-thu-ba-de-toi-tro-thanh-cave-o-sai-gon/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 16 May 2010 04:35:14 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[Tiêu điểm]]></category>
		<category><![CDATA[cave]]></category>
		<category><![CDATA[cô gái]]></category>
		<category><![CDATA[gái đứng đường]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[nước mắt]]></category>
		<category><![CDATA[sài gòn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ourways.net/?p=6949</guid>
		<description><![CDATA[Tôi cầm bàn tay gầy guộc của má, dường như má dùng tất cả chút sức tàn còn sót lại, siết chặt bàn tay tôi, tôi cảm nhận được dòng điện vô tận từ đôi bàn tay ấy truyền vào cơ thể mình. Hơi ấm nhạt dần, tôi gào khóc thảm thiết khi bàn tay [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><span style="font-weight: bold; font-size: 10pt; font-family: Arial;">Tôi cầm bàn tay gầy guộc của má, dường như má dùng tất cả chút sức tàn còn sót lại, siết chặt bàn tay tôi, tôi cảm nhận được dòng điện vô tận từ đôi bàn tay ấy truyền vào cơ thể mình. Hơi ấm nhạt dần, tôi gào khóc thảm thiết khi bàn tay má buông thõng xuống ngực, lạnh tím tái.</span></p>
<div><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"> </span></div>
<div><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"> Và giọt nước mắt giả tạo trên gương mặt ba lăn xuống, ba đỡ tôi, tôi đẩy ông ra xa. Tôi ghê tởm ông, vì ông mà má tôi đã mãi mãi lìa bỏ tôi, bỏ mặc tôi bơ vơ giữa cuộc đời này. Tôi như con thú bị thương, lao vào ông cuồng dại như thể phản ứng cuối cùng hòng mong tìm đường sống sót mong manh. Tôi gào thét ông: &#8220;Chính ông đã hại chết má tui&#8221; rồi ngồi bệt xuống đất, mặc mọi người xung quanh ngăn cản, giữ tay giữ chân tôi trong cơn kích động cùng cực ấy.</span></div>
<div><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"> </span></div>
<div><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"></p>
<table style="width: 43.32%; border-collapse: collapse; height: 43px;" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://docbao.vn/NewsMedia/assets/Nam2008/image_20100516/gai2.jpg" border="0" alt="" /></td>
</tr>
<tr>
<td><span style="font-size: 8pt; color: #000080; font-style: italic;">Tôi gào khóc thảm thiết khi bàn tay má buông thõng xuống ngực, lạnh tím tái.</span></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p></span></div>
<div></div>
<div><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;">Tôi đã từng nghĩ mình là người hạnh phúc nhất trên đời khi được ba má thương yêu, chiều chuộng. Ba làm trong một công ty vận tải, nay đây mai đó là lẽ thường, nhà thường chỉ có hai mẹ con gần gũi, sẻ chia mọi tâm tư. Gần đây, mỗi lần về, ba có biểu hiện lạ. Ba không ân cần, chăm chút nhiều cho má như trước kia. Má là người phụ nữ nhạy cảm nên cảm nhận ngay được sự thay đổi đó của ba nhưng má nhẫn nhịn không nói chi hết. Một lần ba biểu ba ra Hà Nội công tác, nhưng thấy những biểu hiện lạ của ba, tôi bí mật đi theo. Thay bằng việc ra sân bay Tân Sơn Nhất để đáp máy bay ra Hà Nội, chiếc taxi chở ba đi lòng vòng sang Quận 2 và đi vào một con hẻm nhỏ. Tôi vẫn kiên trì bám theo, không để mất dấu vết. Tôi choáng váng không tin vào mắt mình khi thấy ba dừng lại trước một nhà nghỉ trên đường Trần Não, một cô gái trẻ chỉ chạc tuổi tôi vồn vã chạy ra đón ba. Nhìn họ hôn vào má nhau, tôi biết chắc mối quan hệ bất chính này không phải mới xuất hiện. Xâu chuỗi các sự kiện, tôi nhận ra nguyên nhân khiến ông chẳng thèm đoái hoài tới má và tôi, rồi vài lần tôi bắt gặp má khóc thầm&#8230;. </span></div>
<div></div>
<div><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;">Lao xe về nhà, má ngồi phòng khách, bất động, thấy tôi mắt ướt nhèm, má hốt hoảng tưởng tôi bị đau ở đâu, tôi gào lên: &#8220;Má đã biết tất cả rồi đúng không? Sao má im lặng như vậy. Má có biết ba có bồ nhí không?&#8221;. Má ôm chặt tôi vào lòng, hai má con khóc nức nở. Thì ra, má giấu tôi bởi tôi đang học những năm cuối cấp, sợ tôi lo nghĩ mà ảnh hưởng tới học tập. Vô tình tôi nhìn thấy trong tay má đang cầm mảnh giấy nhỏ, hành động của má khiến tôi nghi ngờ, tôi giật lấy tờ giấy, mắt tôi hoa lên nhìn những dòng chữ đỏ thẫm, má bị bệnh ung thư, đã di căn vào từng tế bào trên cơ thể. Má nói, vì biết mình bệnh trọng, nên dù ba đi bậy, má cũng không muốn ngăn cản, má âm thầm chịu đựng sự dằn vặt, đau đớn của căn bệnh ung thư quái ác này mà nửa lời không chia sẻ với ai. Tôi như muốn gục ngã, trong cùng một buổi sáng, quá nhiều điều khủng khiếp ập đến căn nhà bé nhỏ của tôi. Tệ hại hơn, ba biết má có bệnh nhưng ông vẫn chứng nào tật ấy, vẫn dính vào con bé vắt mũi chưa sạch kia. Má càng đau dữ, và cái ngày u ám nhất cuộc đời tôi rồi cũng tới, là khi má vĩnh viễn ra đi. Tôi biết, sự ra đi của má, phần vì bệnh tật, phần nhiều do má quá đau khổ khi chồng ngoại tình, bỏ rơi vợ con. Tôi căm ghét ông và tôi hận ông tới tận xương tuỷ.</span></div>
<p><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;">Tôi không tha thiết học hành, dù trước đó, 11 năm liền tôi là học sinh giỏi, dự dủ các kỳ thi học sinh giỏi cấp thành phố. Biến cố quá lớn của gia đình khiến tôi không thể kháng cự, xoay xoả ra sao. Trong tôi nảy sinh tâm lý chống đối, thường xuyên bỏ học, la cà cùng tụi bạn xấu. Tôi ghét ngôi nhà của  mình vì nó quá cô quạnh. Từ ngày má mất, vài ba tuần đầu, ông thường xuyên ở nhà hơn, nhưng với tôi, sự có mặt của ông bây giờ không cần thiết. Lúc má con tôi cần ông bên cạnh nhất, cần sự che chở của người đàn ông trong gia đình nhất thì ông lại vui thú bên người khác. Ông quan tâm tới tôi, lo lắng cho bữa ăn, giấc ngủ của tôi, nhưng tôi gạt phắt đi, tôi thường xuyên cáu giận và thậm chí không nói với ông nửa lời. Căn nhà như bị ma ám, nặng nề không chút sinh khí.</span></p>
<p><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;">Rồi tôi điên rồ hơn, tôi còn nghĩ cách trả thù ông để cả cuộc đời này ông phải sống trong dằn vặt, khổ sở. Để ông thấu hiểu cảm giác bị người thân quay lưng ruồng rẫy đáng sợ như thế nào.</span></p>
<p><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;">Tôi 17 tuổi &#8211; cái tuổi đẹp nhất của người thiếu nữ, căng tròn, tươi trẻ, rực rỡ, hừng hực xuân xanh từng làm chao đảo bao chàng trai cùng trang lứa nhanh cóng thu hút khách làng chơi mỗi bận tôi xuất hiện.</span></p>
<p><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;">Tôi đặt ra cho mình một quy tắc bất di bất dịch: chỉ đi với khách ngoài 40 tuổi. Ba tôi cũng ngoài 40 tuổi và ông có bồ nhí ngoài xã hội, tôi muốn lên giường với những gã đàn ông đáng tuổi ba mình. Tôi hình dung ra gương mặt ông khi biết tôi đứng đường, tôi sẽ hả hê như thế nào, tôi muốn ông chứng kiến cảnh tượng tôi ngồi sau xe, ôm eo tình tứ một gã già khú. Chỉ nghĩ vậy thôi, cảm giác của kẻ chiến thắng khiến tôi miên man trong sung sướng.</span></p>
<div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;">Sài Gòn – Thành phố rực ánh sáng, đêm buông xuống vẫn náo nhiệt bởi tiếng còi xe inh ỏi và hàng quán vỉ hè. Đoạn đường Nguyễn Bình Khiêm rập rờn những cánh bướm. Cô nào cô ấy ăn mặc khiêu gợi, váy áo ngắn cũn cỡn, để lộ cặp đùi trắng nõn, chiếc áo khoét sâu<span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"> </span>lấp ló đôi ngực nõn nà đầy hấp dẫn. Tiếng trò chuyện của mấy cô chan chat, chỏng lỏn, kể lể về những thủ thật moi tiền của khách. Lần đầu đứng nơi ồn ã hoàn toàn khách với tính cách của mình như vậy, tôi lo lắng, kép nép bên gốc cây. Bất giác nhớ tới người cha tồi tệ của mình, tôi đứng ra mép đường, vẫy khách, chèo khéo như dân chuyên nghiệp, lòng thầm nhủ: “Rồi sẽ quen thôi mà”. Ánh đèn vàng vọt chiếu vào những gương mặt lèo loẹt phân son, cô nào cô ấy trang điểm cầu kỳ như đeo mặt nạ để hút khách.</span></div>
<div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"></div>
<div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"></p>
<table style="width: 42.32%; border-collapse: collapse; height: 43px;" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://docbao.vn/NewsMedia/assets/Nam2008/image_20100516/gai1.jpg" border="0" alt="" /></td>
</tr>
<tr>
<td><span style="font-size: 8pt; color: #000080; font-style: italic; font-family: Arial;">Tôi đặt ra cho mình một quy tắc bất di bất dịch: chỉ đi với khách ngoài 40 tuổi.</span></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p></span></div>
<p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;">Hai gã trai trẻ vòng xe máy lượn qua hai vòng trước mặt tôi, chúng cười nhăn nhở, buông những lời ong bướm đường mật. Tôi nhếch mép cười khẩy và lắc đầu, chúng tưởng tôi chê chúng ít tiền, một trong hai tên lôi bóp ra, xòe ra trước mặt tôi một nắm Đô la mới cứng. Tôi vẫn lắc đầu ngao ngán, hai gã bỏ đi, không quên chửi thề tôi đã là phận đứng đường còn bày đặt làm sang. Dĩ nhiên, chúng không thể biết được nguyên tắc tôi đặt ra, chúng là sao hiểu âm mưu đen tối của tôi. Khi hai gã bỏ đi, chẳng lâu sau một người đàn ông trung niên tầm 49 tuổi tới hỏi giá tôi. Không cần biết ông làm gì, nghê nghiệp ra sao, chỉ cần biết chắc tuổi ông không chệch quy tắc của tôi, tôi sẵn sàng theo ổng đi tới một nhà nghỉ nào đó. Khi ông man dại trong cõi lạc tiên, ông không hề hay biết nước mắt tôi chảy dài vì nhục nhã. Thân gái bao năm gìn giữ của tôi chao cho một người đàn ông đang tuổi cha mình. Rồi tôi cười như trúng phải bùa, cười như điên dại khiến ông ta đang sung sướng chợt dừng lại, nhìn tôi chằm chằm, ngỡ tôi bị thần kinh. Ổng vơ vội quần áo, mặc vô người rồi bỏ đi, vứt lại cho tôi chút tiền kèm theo lời thóa ma: “Không ngờ vớ phải con điên”. Tôi vẫn ngồi yên trên giường, trên người không mảnh vài che thân, tôi cười, tiếng cười chua chát, nước mắt muốn rớt mà chẳng thể nào kiếm được một giọt. Nó tích tụ thành cục tức, nỗi uất nghẹn bóp nghẹt trái tim tôi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;">Tôi quen dần với ánh đèn đường vàng vọt, quen dần với âm thanh<span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"> </span>chát chúa nơi vũ trường, hộp đêm, tôi quen dần với những mánh khóe được “đồng nghiệp” rỉ tai truyền dạy khiến khách hài lòng, vui vẻ mà bao thêm tiền. Nhưng cái tôi cần không phải là tiền, vì tiền tôi đâu có thiếu, hàng tháng ba vẫn chu cấp đầy đủ thậm chí thừa mứa cho tôi. Ổng nghĩ, má mất, ông đi bù khú bên ngoài, chỉ cần cho tôi thiệt nhiều tiền là có thể lấp đầy khoảng trống trong lòng tôi. Tôi không giải thích, không trò chuyện, hễ bước chân về tới nhà, tôi vật vờ như cái bóng. Tôi đi thâu đêm suốt sáng ngày qua ngày, ông đôi lần nhắc nhở, nói hoài chẳng thấy tôi thay đổi chút chi, ông mặc kệ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"><span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;">Đêm nay, tôi lại đứng đường, vẫn con đường Nguyễn Bỉnh Khiêm quen thuộc náo nhiệt, xôm tụ những gái làng chơi. Tôi dạn dĩ hơn, đứng sát mép đường để đón khách cho thuận tiện. Một chiếc xe máy chở đôi tình nhân đi qua, chợt dừng lại và đỗ khựng ngay trước mặt tôi. Bất ngờ hơn, người đàn ông cầm lái chính là ba tôi, ngồi sau ông là con nhỏ mắt xanh mỏ đỏ giương mắt nhìn tôi đầy thách thức. Tôi bình tĩnh chờ đợi cái tát trời giáng của từ ông. Nhưng không, ông không đánh tôi, ông nhìn tôi, ánh mắt rạn vỡ đau đớn không dám tin vào mắt mình. Rồi ông cầm tay tôi, kéo đi xềnh xệch mặc tôi la hét ầm trời. Lấy hết sức bình tĩnh, tôi giằng tay mình ra khỏi bàn tay ông, bàn tay nhớp nhúa đáng ghê tởm ấy, tôi gào lên: “Ông chẳng có tư cách gì để chửi mắng tôi. Chính ông đã đẩy tôi vào con đường này. Tôi hận ông, tôi căm thù ông tới tận xương tủy. Ông cặp với con nhỏ bằng tuổi tôi, thì tôi cũng có thể làm gái, ngủ với những gã đáng tuổi ông. Chúng ta công bằng phải không?”. Ông không trả lời, hai hàm răng nghiến lại, ông đang kiềm chế cơn tức giận. Tôi nhìn ông,<span style="font-size: 10pt; font-family: Arial;"> </span>nở nụ cười chua chát rồi vùng chạy thật nhanh. Tôi chạy như ma đuổi, chảy vì sợ nếu chậm một chút, tôi sẽ bị đưa về ngôi nhà ma ám lạnh lẽo, tôi sẽ phải nghe tiếng kinh cầu tự từ chiếc đàn nhỏ phòng thờ má và tôi sợ khi phải đối diện với ông – người ba bạc bẽo, độc ác, vô trách nhiệm của mình. Tôi cứ chạy, lòng hả hê vì chọc tức được ba, sung sướng khi thấy những nét cơ trên gương mặt ông méo xệch nhăn nhúm, rầu khổ, nhưng nước mắt cứ lã chã rơi. Tôi cứ chạy, cho tới khi một gã đàn ông trung niên – chạc tuổi ba tôi chèo kéo tôi lên xe máy đi cùng với gã qua đêm. Tôi ngước nhìn ánh mắt ham muốn đểu giả của hắn và tôi trèo lên chiếc xe gắn máy đó. Một đêm nữa, tôi lại trao thân cho người đàn ông hơn 40 tuổi, không cần biết danh tính, chỉ cần biết, gã già như bà tôi, là đủ!</span></p>
<p><span style="font-weight: bold; font-size: 10pt; font-family: Arial;">Theo Đang Yêu</span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ourways.net/2010/05/tra-thu-ba-de-toi-tro-thanh-cave-o-sai-gon/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tôi đâu phải là búp bê tình dục?</title>
		<link>http://ourways.net/2010/05/toi-dau-ph%e1%ba%a3i-la-bup-be-tinh-d%e1%bb%a5c/</link>
		<comments>http://ourways.net/2010/05/toi-dau-ph%e1%ba%a3i-la-bup-be-tinh-d%e1%bb%a5c/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 14 May 2010 12:54:24 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[búp bê tình dục]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện ấy]]></category>
		<category><![CDATA[con gái hư hỏng]]></category>
		<category><![CDATA[tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[trái tim]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ourways.net/?p=6936</guid>
		<description><![CDATA[Tôi ước, giá như mình đã từng là đứa con  gái hư hỏng thì có lẽ giờ đây, tôi không phải khóc cười như thế này,  không phải dằn vặt lương tâm, không phải đau khổ, không bị tổn thương  như thế nữa&#8230;
&#8220;Chúng ta đã hết rồi! Tôi và anh đã  [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div style="text-align: justify;"><strong>Tôi ước, giá như mình đã từng là đứa con  gái hư hỏng thì có lẽ giờ đây, tôi không phải khóc cười như thế này,  không phải dằn vặt lương tâm, không phải đau khổ, không bị tổn thương  như thế nữa&#8230;</strong></div>
<p style="text-align: justify;"><em>&#8220;Chúng ta đã hết rồi! Tôi và anh đã  chấm dứt!&#8221;</em> &#8211; Tôi biết khi mình nói ra những lời này, trái tim tôi  đang quặn thắt đau đớn vì mình đã phải đánh đổi quá nhiều thứ để có được  nó&#8230; Nhưng giờ đây, trái tim tôi, tình yêu của tôi đã cạn kiệt và mệt  mỏi rồi&#8230; Tôi không thể tiếp tục cùng anh sánh bước trên con đường oan  trái ấy nữa.</p>
<p style="text-align: justify;">Anh chỉ xem tôi như một thứ đồ chơi, một  con búp bê biết nói để khi anh cần thì anh tìm đến, và khi không cần thì  anh lại ném nó vào sọt rác. Anh coi tôi là nơi để anh giải quyết chứ  chưa bao giờ anh đến bên tôi bằng một tình yêu thật sự.</p>
<p style="text-align: justify;">Anh yêu chính bản thân mình hơn bất cứ ai,  bất cứ thứ gì. Tất cả mọi việc anh làm đều lo cho chính bản thân mình&#8230;  thậm chí, khi tôi nói tôi bị nhiễm HIV thì điều đầu tiên anh nghĩ đến  vẫn là sinh mạng của anh. Khi anh có nhu cầu về thì anh kéo bằng được  tôi vào nhà nghỉ để thỏa mãn, còn khi anh không thèm nữa thì anh chẳng  cần đoái hoài đến tôi, chẳng để ý xem tâm trạng của tôi như thế nào,  cuộc sống của tôi ra sao&#8230; Những ngày tôi bị &#8220;đèn đỏ&#8221;, anh vẫn không  buông tha cho tôi, mặc dù anh biết rằng, quan hệ vào những ngày đó thì  khả năng lây nhiễm hay bị nhiễm khuẩn và mắc bệnh của phụ nữ là rất cao.  Thế nhưng, anh vẫn chẳng hề để ý đến bản thân tôi, cũng không quan tâm  tôi hạnh phúc, sướng khổ như thế nào&#8230; Tất cả đều vì nhu cầu xác thịt  của anh&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">Khi tôi cần anh sẻ chia,  cần anh vỗ về và muốn gặp anh cho thỏa nỗi nhớ mong thì anh lại lấy lý  do &#8220;Anh bận việc&#8221;. Nhưng anh ạ, trên thế gian này có biết bao người bận  rộn với công việc, tại sao người ta vẫn đến được với nhau? Lý do đó xưa  lắm rồi, nó chẳng còn chút ý nghĩa nào nữa đâu anh ạ! Nếu thực sự quan  tâm nhau thì đâu cần thiết phải ở gần nhau, cận kề nhau hằng ngày&#8230; nó  đâu thể hiện nhiều ở hình thức nếu như người ta yêu thương thực sự?</p>
<p style="text-align: justify;">Lời xin lỗi ư? Anh có thấy nó quá thừa  thãi không? Nếu mọi việc mình làm đều chỉ cần một câu xin lỗi thì nhà  tù, tòa án, trại giam&#8230; mọc lên để làm gì? Lời nói đó có còn giá trị gì  với tôi nữa hay không hả anh?</p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" onclick="return openNewImage(this, '')" src="http://c.upanh.com/proxy/v2/0/661/35366015396662ce3e303b7f9236a2cf.jpg" alt=", Bạn  trẻ - Cuộc sống, búp bê tình dục, sextoy, dâng hiến, chuyện ấy, chuyen  tinh yeu, tự sướng, hạnh phúc" width="420" /></p>
<p style="text-align: center;"><em><span>Tôi mong mỏi có được một tình yêu đẹp, một bến đỗ hạnh  phúc&#8230; </span></em></p>
<p style="text-align: justify;">Và tôi thật  không ngờ rằng, anh cũng có thể mong tôi hạnh phúc. Hạnh phúc ư? Bây giờ  nó đã trở thành một điều quá xa xỉ với tôi rồi. Tôi đã đánh mất nó,  đánh mất ngay cả khi tôi chưa có được anh&#8230; Anh có thực sự hạnh phúc  không khi yêu và lấy phải một người con gái không còn trinh tiết? Anh có  tưởng tượng ra được cảnh người chồng dằn vặt người vợ suốt đời vì nỗi  nhục đó không? Trên đời này, có bao nhiêu người đàn ông tốt mà chấp nhận  cái quá khứ đó? Cho dù bây giờ mọi người suy nghĩ hiện đại hơn, tư  tưởng cũng thoáng hơn nhưng mấy ai có thể chấp nhận được điều đó? Đấy là  hạnh phúc của tôi sao? Hạnh phúc anh mong mỏi cho tôi bấy lâu là đấy ư  anh? Thứ hạnh phúc ấy đắng lắm&#8230; đắng thật sự! Tôi sợ nó, sợ lắm rồi!  Hạnh phúc không bao giờ đến từ một phía đâu anh ạ!</p>
<p style="text-align: justify;">Anh  quan tâm đến tôi sao? Anh muốn nhìn thấy tôi sống tốt à? Nếu là anh,  chắc anh sẽ sống tốt chứ? Anh nói tình yêu không phải là tất cả&#8230; Đúng  vậy! Nhưng mất đi niềm tin thì chẳng còn gì nữa! Tôi đã quá tin để rồi  hụt hẫng vô bờ, tôi đã quá hi vọng để rồi tuyệt vọng vì cuộc sống không  có lối thoát. Anh không hứa hẹn gì nhưng tại sao tôi lại hi vọng viển  vông đến vậy? Tôi biết anh gian dối nhưng tại sao tôi lại không thể né  tránh những đòi hỏi, ham muốn của anh?</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi biết khi tôi ra đi, nghĩa là tôi sẽ rất đau khổ, xấu xa,  mặc cảm&#8230; Tôi không còn xứng đáng với người con trai nào yêu thương tôi  nữa. Nhưng nếu tiếp tục như thế này, nỗi đau vẫn cứ dai dẳng và gặm  nhấm mỗi ngày như thế này sao? Tôi phải làm sao đây? Đã bao lần tôi bỏ  qua và chịu đựng, nhưng anh vẫn làm tới, càng chà đạp lên tình yêu của  tôi dành cho anh&#8230; và cả lòng tự trọng của tôi nữa. Tôi không thể là  miếng giẻ rách cho người ta giày xéo, anh hiểu không anh?</p>
<p style="text-align: justify;">Sống như thế này thực sự còn kinh khủng hơn  cả cái chết. Nhưng tôi không thể chết được. Tôi mất bố từ ngày còn nhỏ.  Bây giờ tôi còn mẹ, còn các anh chị của tôi nữa&#8230; Họ đã hi vọng quá  nhiều vào tôi&#8230; Hi vọng đó đáng nhẽ ra tôi phải thực hiện được nếu  không có cái ngày oan nghiệt khiến tôi gặp anh. Đó là lỗi lầm lớn nhất  để giờ đây, tôi phải trả giá quá đắt như vậy!</p>
<p style="text-align: justify;">Anh nói anh nợ tôi à? Anh nợ gì vậy? Tôi đã cho anh vay cái gì  sao? Tôi thật sự không thể tin nổi anh có thể nói ra điều đó với tôi!  Tại sao anh nợ tôi nhiều như vậy mà anh lại không trả? Anh nỡ quỵt tôi  sao? Thật không thể nào tin nổi! Nếu tôi chết đi, anh sẽ trả tôi cái gì  đây? Và nếu như tôi không đủ can đảm để cho một sinh mạng trong bụng  mình ra đời thì anh sẽ biến tôi thành người như thế nào? Tôi sẽ trở  thành kẻ giết người, kẻ vô lương tâm, vô đạo đức đấy, anh biết không?</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi ước, giá như mình đã từng là đứa  con gái hư hỏng thì có lẽ giờ đây, tôi không phải khóc cười như thế này,  không phải dằn vặt lương tâm, không phải đau khổ, không bị tổn thương  như thế nữa! Anh nói là anh đau khổ, anh dằn vặt&#8230; nhưng tôi tự hỏi,  anh đau khổ và dằn vặt vì một lẽ gì? Vì đã xem tôi như một con búp bê  tình dục sao? Anh bảo anh không còn mặt mũi nào để gặp tôi, còn tôi,  liệu tôi có còn mặt mũi nào để gặp mọi người không, để đối diện với  những ánh mắt dò xét, thái độ khinh bỉ và tiếng cười mỉa mai của biết  bao người không?</p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" onclick="return openNewImage(this, '')" src="http://c.upanh.com/proxy/v2/0/661/515aa270fbcd31e40391c7275d15a09f.jpg" alt=", Bạn  trẻ - Cuộc sống, búp bê tình dục, sextoy, dâng hiến, chuyện ấy, chuyen  tinh yeu, tự sướng, hạnh phúc" width="420" /></p>
<p style="text-align: center;"><em><span>Chính anh đã biến tôi trở thành một đứa con gái hư  hỏng&#8230;</span></em></p>
<p style="text-align: justify;">Anh nói anh chịu  trách nhiệm về những gì mình làm à? Thế anh chưa làm gì có lỗi với tôi  sao? Chưa hề quen biết tôi sao? Và trách nhiệm anh sẽ chịu là cái gì  đây? Tôi không muốn níu kéo hay đòi hỏi cái trách nhiệm gượng ép ấy của  anh đâu&#8230; Điều tôi muốn là một tình yêu đích thực, một sự chở che, một  điểm tựa cuộc sống. Còn sống với nhau chỉ bằng trách nhiệm thôi thì nó  vô nghĩa lắm! Nó chỉ giống như một công việc phải làm và cố làm cho xong  mà thôi. Tình yêu không bao giờ có sự gượng ép hay cố gắng cả đâu anh  ạ!</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi không hề thù oán với anh  nhưng tại sao anh không yêu tôi mà anh lại lợi dụng trái tim nông nổi  của tôi? Anh làm như thế là hả hê lắm sao? Sung sướng lắm sao? Tự hào  khoe mẽ với bạn bè là anh tài giỏi lắm sao? Sao anh có thể nói những  điều chót lưỡi đầu môi mà không một chút ngại ngùng vậy? Tại sao anh có  thể ma mãnh với một cô gái nhẹ dạ và yếu đuối như tôi cơ chứ?</p>
<p style="text-align: justify;">Anh nói anh yêu tôi sao? Anh không muốn  người phụ nữ nào khổ vì anh ư? Vậy tại sao anh chà đạp lên cơ thể tôi  chán chê rồi lại vứt tôi tơi tả như một tấm giẻ rách vậy? Anh yêu tôi&#8230;  Vậy anh đã thực sự làm được điều gì, dù là nhỏ nhất cho tôi chưa?</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi biết, để quên đi nỗi đau này thật  chẳng dễ dàng gì. Bởi trái tim tôi còn cồn cào mỗi khi nghĩ đến anh, còn  nhức nhối mỗi khi những hình ảnh ân ái bên anh cứ hiện về và càng đớn  đau khi nỗi thù hận trong tôi ngày càng lớn&#8230; Tôi đã yêu anh, yêu hết  mình, dâng hiến hết mình.. để rồi tình yêu ấy đã trở thành tội lỗi,  thành nỗi đau&#8230; nhưng biết làm sao được? Đã quá muộn để tôi có thể lấy  lại những gì tôi đã đánh mất, những gì là niềm hạnh phúc của tôi bấy lâu  nay!</p>
<p style="text-align: justify;">Nếu như anh muốn tìm một người  con gái để giải quyết nhu cầu của mình thì tôi không phải là người con  gái như vậy. Tôi ngốc nghếch lắm nhưng cũng mơ mộng lắm&#8230; Tôi mong mỏi  có được một tình yêu đẹp, một bến đỗ hạnh phúc&#8230; chứ không bao giờ muốn  trở thành kẻ thứ ba phá vỡ hạnh phúc gia đình của người khác, càng  không muốn làm một &#8220;món hàng&#8221; cho người ta giải quyết những ham muốn của  mình&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi không phải là một đứa  con gái hư hỏng&#8230; Nhưng chính anh, anh đã biến tôi trở thành một đứa  con gái hư hỏng thật rồi!</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ourways.net/2010/05/toi-dau-ph%e1%ba%a3i-la-bup-be-tinh-d%e1%bb%a5c/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chuyện tình đẹp như cổ tích ở trại phong Quả Cảm</title>
		<link>http://ourways.net/2010/05/chuyen-tinh-dep-nhu-co-tich-o-trai-phong-qua-cam/</link>
		<comments>http://ourways.net/2010/05/chuyen-tinh-dep-nhu-co-tich-o-trai-phong-qua-cam/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 11 May 2010 05:08:10 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
				<category><![CDATA[Suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[Tiêu điểm]]></category>
		<category><![CDATA[bệnh hủi]]></category>
		<category><![CDATA[chuyện tình]]></category>
		<category><![CDATA[Cổ tích]]></category>
		<category><![CDATA[quả cảm]]></category>
		<category><![CDATA[tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[trại phong]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://ourways.net/?p=6854</guid>
		<description><![CDATA[
Ông 83, bà cũng hơn “thất thập”, hai con  người ở cái tuổi “gần đất xa trời” đã cùng nhau viết nên câu chuyện tình  40 năm mộc mạc mà đẹp đẽ. Họ là những người mắc căn bệnh mà người đời  gọi là “hủi”.
Câu chuyện mà tôi được nghe  về [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div id="VietAd" style="text-align: justify;">
<p><strong>Ông 83, bà cũng hơn “thất thập”, hai con  người ở cái tuổi “gần đất xa trời” đã cùng nhau viết nên câu chuyện tình  40 năm mộc mạc mà đẹp đẽ. Họ là những người mắc căn bệnh mà người đời  gọi là “hủi”.</strong></p>
<p>Câu chuyện mà tôi được nghe  về gia đình ông Chu Văn Đề và bà Ngô Thị Soạn chỉ có một “nhân vật  chính” trải lòng, bởi ông đã nằm liệt giường, cấm khẩu hai năm nay.  Nhưng điều đó cộng thêm ánh mắt ánh lên tình yêu của bà khi bồi hồi nhớ  lại “chuyện hai người” càng làm tôi thêm chắc chắn rằng: Đó là một trong  những chuyện tình đẹp nhất làng phong Quả Cảm (Bắc Ninh).</p>
<p>“Nỗi đau đớn, bất hạnh đã kéo  chúng tôi xích lại gần nhau…”</p>
<p>Bà  Soạn đã mở lời như thế khi bồi hồi nhớ lại quá khứ. Bà bảo, chính nỗi  đau khổ tận cùng đã giúp hai con người bất hạnh xích lại gần nhau, cảm  thông và khởi nguồn cho tình cảm gắn kết hai người hơn 40 năm qua.</p>
<p>Bà kể, bà vốn quê gốc là ở Hà Nội, nhưng đến năm 8  tuổi, bố mất bà theo mẹ về quê ngoại ở Thuận Thành, Bắc Ninh. Một thời  gian ngắn sau thì mẹ tái giá, bà về ở với cậu. Nhưng nỗi bất hạnh của cô  bé gái ấy chưa dừng ở đó, năm 12 tuổi bà phát hiện một điều “khủng  khiếp”: bà mắc bệnh phong. Căn bệnh mà thời bấy giờ, người ta kỳ thị và  chỉ cần nghe đến tên thôi đã xa lánh. Bà ví von, nó bị kỳ thị, xa lánh  như một thứ dịch bệnh lây lan.</p>
<p>Sống  trong sự ghẻ lạnh của chính người thân bà tìm đến trại phong như tìm đến  một nơi trú chân cuối cùng để tránh xa sự kỳ thị của dư luận. Năm ấy bà  15 tuổi.</p>
<div>
<table border="0" cellspacing="1" cellpadding="1" width="200" align="center">
<tbody>
<tr style="text-align: center;">
<td>
<p style="text-align: center;"><img src="http://docbao.vn/NewsMedia/assets/Nam2008/image_20100511/xhchuyentinh.jpg" border="0" alt="" /></p>
</td>
</tr>
<tr>
<td>
<p style="text-align: center;">&#8220;Ông ấy vẫn nói chuyện với tôi&#8221;  &#8211; ảnh Trang Thu</p>
</td>
</tr>
</tbody>
</table>
</div>
<p>Ông hơn bà 13 tuổi, vào trại phong trước bà 7 năm. Vào một buổi  chiều nghỉ ngơi sau giờ lao động, hai người vô tình… bắt gặp nhau. Một  cách rất tự nhiên, họ ngồi kể cho nhau nghe câu chuyện đời mình. Thời  gian ngắn ngủi nhưng bỗng chốc biến hai con người từ lạ như thành quen  tự bao giờ.</p>
<p>Ông kể, quê ở Việt Yên, Bắc  Giang, đã có một đời vợ. Nhưng người vợ khi thấy ông lâm bệnh đã dứt áo  đi lấy chồng, bỏ lại người chồng tàn tật và đứa con trai đỏ hỏn, mới 17  tháng tuổi. Kể đến đây, giọng bà bỗng trầm xuống: “Nghe xong câu chuyện  của ông ấy. Tôi đã rớm nước mắt và thương vô cùng. Không những đồng cảm  vì cùng mang trong mình căn bệnh quái ác mà tôi còn thương đứa trẻ  thiếu vắng tình yêu thương của người mẹ”.</p>
<p>Dần  dà, tự sự cảm thông, giữa họ nảy sinh thứ tình cảm như bao đôi trai gái  bình thường khác: tình yêu. Nhưng trớ trêu thay, đó lại là thứ tình cảm  “bị cấm đoán” ở cái nơi mà người ta vẫn gọi đùa là “tận cùng của khổ  đau”. Bà Soạn kể, thời bấy giờ trai gái trong trại gặp nhau và yêu nhau  là điều cấm kỵ. Nhất là buổi tối, khi tiếng kẻng vang lên, người nào  phải về phòng người ấy.</p>
<p>Thế là, câu chuyện tình  yêu của hai người tiếp tục với những cuộc “hẹn hò bí mật”. Những “ám  hiệu” cho phút giây gặp gỡ chóng vánh… cũng lãng mạn như bất cứ đôi lứa  chốn thôn quê nào. “Ngồi cạnh nhau còn run bắn, chạm mắt nhau là đỏ  mặt”, chỉ thế thôi cũng đủ cho hai người biết rằng họ “không thể thiếu  nhau”. Họ lặng lẽ về quê làm giấy đăng ký kết hôn có sự chứng kiến và  đồng thuận của cả hai gia đình, rồi lại lặng lẽ trở lại trại phong.</p>
<p>Thế rồi, bà quan tâm săn sóc con chồng lặng lẽ như  thế được 5 năm, khi “không giấu được cái bụng lù lù”, ông bà đem giấy  đăng ký kết hôn trình lãnh đạo bệnh viện. Khó khăn lắm hai người mới  được chấp nhận “dọn về một nhà” và sinh con tại đây. Năm 1973, một bé  gái kháu khỉnh, kết quả của câu chuyện đẹp được dệt nên bởi hiện thực  khắc nghiệt, đã ra đời.</p>
<p>Thời gian nuôi con cũng  rất vất vả. Hai vợ chồng với 20.000 đồng tiền trợ cấp và 20kg gạo một  tháng. Thế nhưng, những thiếu thốn ấy không làm niềm hạnh phúc của đôi  vợ chồng giảm đi. “Người ta không muốn cho người trong trại lấy nhau vì  sợ sinh con cũng mắc bệnh phong. Nhưng khi cháu sinh ra lành lặn như bao  đứa trẻ khác, vợ chồng tôi hạnh phúc đến rơi nước mắt”, bà xúc động kể  lại.</p>
<p>“Tôi  hạnh phúc…”</p>
<p>Ông Đề đã phải nằm liệt  giường cấm khẩu, bất động hai năm nay. Giờ một tay bà chăm nom vun vén  cho cả gia đình nhỏ. Ngày ngày bà chăm bón vườn chuối, nuôi mấy con gà…  để có tiền trang trải cuộc sống và chăm chồng bệnh. “400 nghìn tiền trợ  cấp hàng tháng còn không đủ tiền thuốc thang cho ông ấy”, bà thở dài.  Nhưng ở trại phong này ai cũng tấm tắc khen bà chăm chồng chu đáo lắm.</p>
<p>Tôi hỏi, vất vả có khi nào bà hối hận vì đã lấy ông  không. Bà lắc đầu mỉm cười: “Khi lấy nhau ông ý cũng bị bệnh nặng hơn  người (phong ăn cụt hai tay &#8211; PV). Nhưng tôi yêu và tôn trọng ông ấy vì  cái tính hiền lành và hòa nhã. 40 năm ông ấy chưa từng nặng lời với  tôi”. Rồi bà khoe, ông vẫn “nói chuyện” với bà được. “Nói chuyện bằng  mắt ấy. Tôi nói gì ông ấy cũng hiểu hết”, bà cười.</p>
<p>Câu chuyện của chúng tôi bị gián đoạn bởi có người phụ nữ chừng  40 tuổi đến thăm. Bà tự hào giới thiệu đó là con gái bà. “Nó có hai con  rồi, một đứa đang học ĐH, một đứa học lớp 8. Vợ chồng nó và các cháu  vẫn thường xuyên tới thăm hai vợ chồng tôi”, bà hỉ hả.</p>
<p>Tôi hỏi câu cuối: “Bà có hạnh phúc không?”. Không suy nghĩ, bà  Soạn trả lời: “Tôi hạnh phúc!”.</p>
<div>Tôi  xin phép ra về. Lúc này căn nhà nhỏ bé, chưa đầy 12m2, không còn thoang  thoảng mùi ẩm mốc và gây gây của người bệnh lâu ngày như cảm nhận của  tôi khi bước vào. Vì tôi biết rằng, có một ngọn lửa nồng ấm hơn tất  thảy: ngọn lửa của tình yêu. Tôi cũng đoán rằng, câu chuyện về họ là một  trong những câu chuyện tình cảm động mà người ta vẫn kể cho nhau nghe,  để chứng minh rằng ngay cả ở những nơi tưởng chừng như tăm tối, thứ tình  cảm đẹp đẽ nhất vẫn đâm chồi.</div>
<div>Theo Zing.vn</div>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://ourways.net/2010/05/chuyen-tinh-dep-nhu-co-tich-o-trai-phong-qua-cam/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
